Tiến sĩ Gary Chapman

(Mời bạn bắt đầu cuốn sách Yêu Thương Như Một Lối Sống tại đây)

Kính thưa quý thính giả,

Chúng ta đã chấm dứt chương thứ 2 cửa quyển sách Yêu Thương Như Một Lối Sống, nói về sự tử tế là đặc tính thứ nhất trong những đặc tính của một người có tình yêu thương chân thật. Hôm nay chúng ta sẽ bước sang chương thứ 3, nói đến đặc tính thứ hai của một người biết yêu thương, đó là tính “Kiên Nhẫn”. Chúng ta sẽ học cách CHẤP NHẬN SỰ BẤT TOÀN CỦA NGƯỜI KHÁC như thế nào.

Điều luôn khiến tôi phải chú ý như là một sự phản ánh về bản tính con người đó là khi chúng tôi đi đến xe hơi của mình trong một bãi đậu xe, chúng tôi thấy sốt ruột với các tài xế đang đóng các thùng hàng ngang qua các làn xe quanh chúng tôi. Tôi tự hỏi: Tại sao họ không thể chờ đợi một vài giây khi chúng tôi ra khỏi nơi đó? Rồi ngay khi vào được trong xe, chúng tôi lại thấy sốt ruột với những khách bộ hành đang bước đi thật chậm chạp phía trước xe.

Thật chẳng khó khăn chút nào để tìm thấy những câu chuyện về sự nôn nóng, thiếu kiên nhẫn trên đường phố. Vào Tháng Bảy năm 2007 Bộ Giao Thông California tạm thời đóng cửa Xa Lộ 138 bởi vì các tài xế đang ngày càng bực mình khó chịu với công trình xây dựng dọc theo tuyến đường đó. Dự án mở rộng đường với kinh phí 44 triệu đô-la là nhằm để làm giảm bớt tại nạn trên còn đường lớn đông nghịt xe này. Nhưng rõ ràng là các tài xế với các kế hoạch công tác dày đặc lại gặp quá nhiều sự phiền phức. Nản chí với việc xe cộ đi chuyển chậm chạp, các tài xế xỉ vả công nhân làm đường với những lời hăm dọa đòi bắn giết họ, và trong một trường hợp, thậm chí đã ném đồ vào người họ nữa. Hậu quả của cơn tức bực đó chỉ làm tăng thêm sự sốt ruột nơi các tài xế khác. Rốt cuộc lại, sau thái độ mất kiên nhẫn của tài xế trên xa lộ và hành động trút đổ sự nóng nảy lên công nhận làm đường, Bộ Giao Thông California quyết định tạm thời đóng cửa Xa Lộ 138 khiến tất cả các tài xế đều phải đi đường vòng mất nửa giờ cho đến khi việc xây dựng hoàn tất.

Trong văn hóa phương Tây chúng tôi không được huấn luyện tính kiên nhẫn. Khi một người giám sát giao một nhiệm vụ và chúng tôi hỏi, “Ông muốn khi nào nhiệm vụ này được hoàn thành?” thì câu trả lời thường là “Hôm qua”. Thông điệp thật rõ ràng: Không có thời gian để phí phạm. Hãy làm việc đi và làm thật nhanh chóng.

Trong đời sống cá nhân chúng ta mong đợi sự ban thưởng ngay tức khắc. Chỉ việc chờ cho máy computer khởi động vào buổi sáng cũng đủ gây ra sự bực bội. Để mua những thứ mình không thể đủ khả năng sắm sửa ngày nay, chúng ta sử dụng thẻ tín dụng cho dù phải chỉ trả nhiều hơn sau đó. Chúng ta trả thêm tiền để các sản phẩm được giao đến nhà sớm cho mình. Chúng ta sử dụng xa lộ nối liền các tiểu bang để thoát khỏi những tuyến đường giao thông bị trì trệ ở các địa phương. Một khi ra khỏi xa lộ, chúng ta đập mạnh vào tay lái nếu chiếc xe phía trước không chuyển bánh ngay khi đèn bật xanh.

Nếu chúng ta trở nên thật mất kiên nhẫn như thế với khoa học kỹ thuật, xe cộ, và tài sản vật chất, có ngạc nhiên chăng khi chúng ta trở nên mất kiên nhẫn với người khác? Trên thực tế chính cái ý tưởng phải kiên nhẫn với người khác thật là phản văn hóa. Thế nhưng sự kiên nhẫn lại là một trong bảy đặc tính của một người yêu thương. Chỉ một sự chọn lựa yêu thương có chủ ý sẽ cho phép chúng ta phát huy lòng kiên nhẫn trong thế giới ngày này.

Tôi Kiên Nhẫn Như Thế Nào?

Hãy làm bài tự-trắc nghiệm sau để xem bạn thường đáp ứng bằng sự kiên nhẫn đến mức nào với người khác và các tình huống khó khăn.

1. Khi ai đó chen ngang phía trước tôi trên đường phố hoặc lấn xe vào làn xe của tôi, tôi…

a. Bấm còi xe, cáu gắt với người đó, hay làm điều gì khác để cho thấy sự bực dọc của mình.
b. Suy nghĩ có lẽ là tôi đã làm điều gì đó sai trật.
c. Hít một hơi thật sâu.

2. Lần cuối cùng ai đó nổi nóng với tôi, tôi…

a. Trở nên phòng thủ và hét to lên.
b. Rụt lại.
c. Lắng nghe.

3. Khi ai đó không đáp ứng được những điều tôi mong đợi, tôi…

a. Nổi giận với anh ta.
b. Nhượng bộ.
c. Tìm hiểu xem phải khích lệ anh ta như thế nào.

4. Khi người mà tôi yêu thương sống cẩu thả-một lần nữa-tôi …

a. Bảo cô ấy tôi không chắc là liệu cô ấy sẽ từng sống đàng hoàng được chăng.
b. Xoay nhìn hướng khác.
c. Ngỏ ý giúp đỡ cô ấy cho dù tôi không đồng ý với điều cô đã làm.

5. Khi tôi làm điều gì đó sai trật, tôi…

a. Trở nên bực dọc với chính mình đến nỗi thật khó mà tập trung vào bất cứ điều gì khác.
b. Cảm thấy mình là một người tồi tệ.
c. Xin lỗi.

Quý thính giả thân mến, bạn đã có những chọn lựa nào? Bạn có chọn tất cả những câu trả lời c hay không? Nếu có, bạn là người có tình kiên nhẫn với người khác và khi gặp các tình huống khó khăn.

Mọi Người Đang Trong Quá Trình Tiến Lên

Khi Craig và Lauren đồng ý viết thư cho những tù nhân tại trại giam ở địa phương, họ không bao giờ hình dung sự chăm lo cho một tù nhân lai dẫn đến việc họ sẽ mở rộng cửa để tiếp đón người ấy vào nhà riêng của mình. Khi quen biết Rebecca qua các lá thư cô gửi, họ nhận thức rõ rằng cô là một phụ nữ đang cố gắng tận dụng tối đa cuộc sống của mình. Và cô thật đơn độc.

Ở độ tuổi gần bốn mươi, Rebecca đang ngồi tù năm thứ tư của cái án tù tám năm vì đã biển thủ tiền từ một công ty xây dựng. Craig và Lauren bắt đầu thăm viếng Rebecca trong tù, và cô ngày càng lệ thuộc vào sự chu cấp của họ. Khi cô chuyển tới một ngôi nhà dành cho tù nhân mới được thả, chỉ cách nhà họ ba mươi phút, họ cam kết giúp đỡ cô hòa nhập lại với cuộc sống bằng cách tìm cho cô một việc làm với những trách nhiệm về tài chánh trở lại.

Đó không phải là một sự chuyển tiếp dễ dàng. Nhiều lần, quẫn trí trước những điều cô vừa mới làm, Rebecca gọi cho Craig trong nước mắt từ nhà tạm này. Đại khái là những chuyện như cô quên báo cáo lại những số tiền thưởng từ công việc lau chùi nhà của mình, hoặc một sáng sớm kia cô đã rời bỏ công việc hầu bàn mà chẳng cho ai biết, rồi đến chuyện cô mua một điện thoại di động ngay cho dù cô không được phép sở hữu nó. Cuối cùng -với sự giúp đỡ của Craig và Lauren- sau khi được nhận làm một nhân viên tiếp tân, một ngày nọ Rebecca đã bộc phát một sự giận dữ kinh khiếp trước chủ của mình đến nỗi bị ông ta đuổi việc.

Tại nhà nghỉ tạm cô lạm dụng hầu hết mọi quy tắc, bất chấp những lời cảnh cáo rằng lần sau cô có thể bị trả vào tù để ở hết những năm còn lại của án tù mình. Tuy nhiên, mỗi lần cô thất bại trước một việc gì đó, Craig và Lauren đều nói chuyện với cô, khuyên nhủ cô, và cho cô biết rằng họ vẫn mong muốn hiện diện trong đời sống cô.

“Thành thật mà nói, hầu hết thời gian là sự thất vọng não nề,” Lauren đã nói như vậy. “Chúng tôi yêu thương cô ấy với một tình yêu rất bền bỉ. Chúng tôi đầu tư vào cô ấy, tự hỏi không biết là liệu cô sẽ tiếp tục nói dối chăng, liệu cô sẽ giữ được việc làm chăng.”

Khi Rebecca được ban cho cơ hội tuyên hứa lời cam kết để được tha hơn một năm sau khi họ gặp cô lần đầu tiên, Craig và Lauren tiếp đón cô vào nhà họ cho đến khi cô tìm được một nơi ở riêng.

“Chúng tôi thấy rằng cô ấy muốn làm những việc đúng đắn,” Lauren nói, “và cô đã thực hiện được một số sự cải thiện lớn. Việc nhìn thấy cô ấy đang cố gắng, đã giúp hết thảy chúng tôi tiếp tục theo đuổi mục tiêu của mình. Là một tù nhân được tha do cam kết sẽ không phạm tội nào khác, cô ấy dường như phải sống trong một cái hồ nuôi cá. Chỉ cần một hành vi sai trật là mọi người đều biết hết. Tôi tự hỏi, điều gì xảy ra nếu như mọi hành vi sai trật của tôi đều bị phơi bày ra? Những điểm yếu của cô ấy có thể dễ nhận thấy hơn những điểm yếu của tôi, nhưng chúng tôi cần nhận ra những lỗi lầm của cô và giúp cô sửa chữa chứ không khước từ cô với tư cách một con người.”

Craig và Lauren giải thích bí quyết để phát huy một thái độ kiên nhẫn, đó là họ biết rằng mỗi một người trong chúng ta vẫn đang trong quá trình tiến lên. Cuộc sống là một hành trình chậm chạp để trở nên mẫu người chúng ta chọn lựa. Trên thực tế quyển sách này được viết ra với giả thuyết là mọi người đều đang trong quá trình tiến lên và nhiều người mong ước trở nên yêu thương hơn so với con người hiện tại của họ. Mặc dầu không ai trong chúng ta đáng được người khác phải kiên nhẫn với mình, nhưng khi chúng ta kiên nhẫn trong các mối quan hệ của mình, chúng ta nhắc nhở bản thân và người khác rằng mỗi người trong chúng ta đều có thể đang trở nên những con người tốt đẹp hơn.

Kính thưa quý thính giả,

Phát Thanh Hy Vọng xin tạm chia tay quý thính giả thân yêu tại đây. Chúng tôi ước mong được quý thính giả tiếp tục theo dõi tiết mục đọc sách của chúng tôi, để cùng chúng tôi khám phá những bí quyết tuyệt vời trong một đời sống yêu thương chan hòa. Phát Thanh Hy Vọng xin kính chúc quý thính giả một cuối tuần thật nhiều niềm vui và bình an bên gia đình cùng bạn bè. Mong gặp lại quý thính giả vào tuần sau.

Tìm Kiếm