Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Có một cậu bé mù, để chiếc nón trước mặt để ăn xin, mong được một ít tiền bố thí của những người hảo tâm để sống qua ngày. Nhưng dầu có nhiều người qua kẻ lại, cậu chỉ được vài đồng bạc cắc. Một người đàn ông có mặt tại đó, quan sát cậu một hồi lâu, lấy tờ giấy viết vài hàng, rồi đặt cạnh chiếc nón của cậu bé. Sau một thời gian ngắn, số tiền trong nón được người ta cho lên đến mấy chục đồng. Trên tờ giấy đó có ghi "Thưa Ông Bà Cô Bác! Sáng nay trời đẹp quá! Ông bà có cảm tạ Đấng Tạo Hóa đã ban cho Ông Bà Cô Bác có đôi mắt sáng để chiêm ngưỡng không?"

Thưa quý vị và các bạn,

Chúng ta đang sống trong thế giới vật chất, con người phải đua với thời gian, vật lộn với cuộc sống, nên ít có thời gian suy nghĩ đến Đấng Tạo Hóa và tỏ lòng biết ơn những gì Ngài đã ban tặng mình. Cũng vì quá bận nên chúng ta quên đi những ân nhân đã giúp mình trong cuộc sống đầy khó khăn và bất ổn nầy. Khi tiếp xúc với những người chung quanh hàng ngày, chúng ta thường nói lời cám ơn... nhưng đôi khi hai chữ ‘cám ơn’ đó chỉ là xã giao, hay chỉ là những sáo ngữ!

Trong một trang của tờ báo St. Peterburg Times, có đăng lại lý do các em học sinh biết ơn. Em thứ nhất 10 tuổi tên Andrew nói: "Em biết ơn gia đình em, vì cha mẹ thương yêu em, cho em thức ăn". Em thứ nhì là Victoria 9 tuổi nói: "Em cảm ơn những bông hoa, những tàng cây, ôi cao quá! Em cảm ơn chiếc xe van đã chở em đi khắp nơi, đặc biệt là đến trung tâm mua sắm". Em thứ ba Anastasia 10 tuổi nói: "Em cảm ơn Trời vì ba em đã lành bệnh, người anh của em được cũng được chữa lành khỏi chứng ung thư máu". Học sinh cuối cùng là Natalie 10 tuổi nói: "Em cảm ơn về Ngày Lễ Tạ Ơn, nhờ có ngày nầy mà em được nghỉ holiday, gia đình em quây quần với nhau để ăn mừng cảm tạ về sự nhơn lành của Đức Chúa Trời".

Trong khi đó tại một thành phố khác, những thầy giáo cũng có bài đăng về lòng tri ân Trời: Nếu quý vị có đồ ăn trong tủ lạnh, quần áo trong tủ, có mái nhà che nắng mưa, thì quý vị giàu hơn 75% người còn lại trên thế giới là những người ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, không có nơi ở đàng hoàng. Nếu quý vị có tiền trong ngân hàng, trong bóp và tiền lẻ trong túi thì quý vị ở trong số 8% người giàu trên thế giới. Buổi sáng khi quý vị thức giấc, thấy trong mình khỏe khoắn, chẳng có bệnh hoạn chi, là quý vị đã hơn cả triệu người đã không thể sống còn trong tuần nầy. Nếu quý vị chưa hề trải qua sự hiểm nguy trong trận chiến, bị đày đọa, cô đơn trong chốn lao tù, hay đã từng bị đói, là quý vị có diễm phúc hơn 500 triệu người trên thế giới. Nếu quý vị được tự do thờ phượng Chúa mà không gặp một khó khăn nào về sự bắt bớ, khủng bố, là quý vị có phước hơn 3 tỷ người trên thế giới.

Thưa quý vị và các bạn,

Biết ơn Chúa từ thái độ đến hành động là điều Chúa đẹp lòng.

Lời cảm tạ hay tri ân xuất hiện 139 lần trong quyển Thánh Kinh. Trong Kinh Thánh sách Thi Thiên, lời cảm tạ được nhắc đi nhắc lại nhiều lần. Đây là những bài ca được các nhân vật nổi tiếng như vua David, vua Solomon, lãnh tụ Môi-se cảm tác. Người Do Thái ngày xưa và các con dân Chúa ngày nay dùng các thi thiên này để cảm ơn Chúa Toàn năng, toàn ái. Thi Thiên 136 từ đầu đến cuối bài, lúc nào ta cũng thấy hai chữ cảm tạ:

Hãy cảm tạ Chúa Hằng Hữu, Đấng Toàn Thiện,
Vì lòng nhân từ Ngài tồn tại muôn đời;
Hãy cảm tạ Đức Chúa Trời của các thần,
Vì lòng nhân từ Ngài tồn tại muôn đời;
Hãy cảm tạ Chúa của các chúa,
Vì lòng nhân từ Ngài tồn tại muôn đời;
Chỉ một mình Chúa làm phép lạ vĩ đại,
Vì lòng nhân từ Ngài tồn tại muôn đời;
Với óc khôn ngoan, Chúa sáng tạo bầu trời,
Vì lòng nhân từ Ngài tồn tại muôn đời;
Chúa trải đất ra bên biển cả,
Vì lòng nhân từ Ngài tồn tại muôn đời;
Chúa làm ra các thể sáng vĩ đại,
Vì lòng nhân từ Ngài tồn tại muôn đời;
Mặt trời cai quản ban ngày.
Vì lòng nhân từ Ngài tồn tại muôn đời;
Mặt trăng cai quản ban đêm.
Vì lòng nhân từ Ngài tồn tại muôn đời
(Thi Thiên 136:1-9)

Qua thi thiên này, tác giả đã dâng lên Đức Chúa Trời, mà người Việt ta gọi bằng danh hiệu thân mật là Ông Trời, lòng biết ơn. Những ai không biết ơn Trời thì số phận họ thật khốn khổ, chẳng những họ phải sống trong khổ đau ở trần gian, mà còn bị đọa đày mãi mãi trong hỏa ngục. Đấng Tạo Hóa đã tạo nên vũ trụ nầy, quả đất nầy không phải tự nhiên mà có! Nhà bác học Duclaux nói: "Nếu sự sống đầu tiên xuất hiện ở địa cầu là do tình cờ, nơi mà vũ trụ này mọi sự đều có luật, thì sự xuất hiện đó, kỳ dị như hòn đá tự nó bò lên sườn núi". Nhà bác học Newton cũng lên tiếng rằng: "Khi nhìn thấy sự kỳ diệu và trật tự của bầu trời, khiến tôi thốt lên rằng: Tôi đã thấy Đức Chúa Trời qua viễn vọng kính". Nhà bác học Chevreul cũng nói: "Không thấy Thiên Chúa vì Ngài thiêng liêng, nhưng tôi thấy công trình tạo dựng của Ngài" và nhà bác học Didreror cũng không ngớt lời tán tụng Chúa, ông nói: "Chỉ cần đôi mắt và đôi cánh của con bướm, cũng đủ tiêu diệt, đáng tan mọi lý lẽ của kẻ vô thần".

Có một điều lạ là dầu Khổng Tử chưa hề đọc sách Thi Thiên ghi trên, nhưng ông biết rằng chỉ có Ông Trời là lớn hơn cả, ông nói: "Duy Thiên vi đại". Ngay cả ca dao nước ta cũng đề cập đến Ông Trời là Đấng Tạo Hóa tối cao:

Con chim nó hót trên cành,
Nếu Trời không có, có mình làm sao?
Con chim nó hót trên cao,
Nếu Trời không có, làm sao có mình?

Lời Thánh Kinh và các lời tuyên bố của các nhà khoa học cho ta thấy là ngoài Đức Chúa Trời là Đấng Sáng Tạo, con người chẳng thể nào tự sáng tạo được, con người chỉ lấy những vật liệu và định luật có sẵn để làm ra. Chẳng hạn khi nấu một nồi chè, chúng ta không thể nào sáng chế ra được đậu, khoai, nước dừa v.v… Điều chúng ta làm là gom những chất liệu được Đấng Tạo Hóa làm nên, để nấu thành nồi chè.

Tiếc là con người càng lúc càng chạy theo vật chất, đã quên ơn Đấng Tạo Hóa và không nhớ đến công ơn của những người đi trước mình. Triết gia Paul đã cảm báo trước về thái độ vô ơn của con người, ông nói: "Trong thời kỳ cuối cùng sẽ có những giai đoạn khó khăn. Vì người ta đều vị kỷ, tham tiền, khoe khoang, hợm hĩnh, phỉ báng, nghịch cha mẹ, phụ bạc, vô đạo, không tình nghĩa, thù hằn, gièm pha, trụy lạc, hung dữ, ghét điều lành, phản trắc, liều lĩnh, kiêu ngạo, ưa lạc thú hơn yêu mến Chúa, giữ hình thức đạo đức, nhưng trong lòng chối bỏ quyền năng đạo đức". (2 Ti-mô-thê 3:1-5)

Mặc dù con người phụ bạc, không biết ơn Đấng Tạo Hóa, nhưng Ngài vẫn thi ân và kiên nhẫn chờ đợi họ ăn năn quay lại với Ngài để hết lòng tri ân Ngài. Là người đã thọ ân Chúa, rất mong quý vị và tôi luôn biết ơn Chúa như bài ca Thi Thiên:

Còn gì hơn cảm tạ Chúa Hằng Hữu,
Có chi bằng ca ngợi Đấng Toàn Năng,
Công bố lòng nhân ái Ngài khi trời vừa sáng,
Rao truyền đức thành tín Chúa lúc màn đêm vừa buông,
Với huyền cầm, tiếng tơ thánh thót,
Với thụ cầm, âm điệu du dương.
Thưa Chúa Hằng Hữu,
Công tác vĩ đại Chúa làm con hớn hở,
Dâng hoan ca khi thấy rõ công việc Ngài.
Thưa Chúa Hằng Hữu,
Công tác Ngài quá vĩ đại,
Tư tưởng Chúa thật vô cùng sâu sắc
Người điên dại nào được biết gì,
Kẻ ngu dốt làm sao hiểu thấu?
(Thi Thiên 92:1-6)

Chẳng những Chúa thi ân, chu cấp cho chúng ta từ thể xác đến linh hồn mà Chúa còn kể chúng ta là con của Ngài. Ngài là Đấng Rất Cao, đã thai dựng, chăm sóc chúng ta từ trong lòng mẹ cho đến khi sinh ra và lớn lên, ngay cả khi chúng ta đầu râu tóc bạc, Chúa vẫn chăm sóc và bồng ẵm ta. Ơn cao sâu hơn hết mà chúng ta nhận từ nơi Đức Chúa Trời là ân tha thứ.

Quý vị thử nghĩ xem mỗi ngày mình đã phạm bao nhiêu tội? Tội trong lời nói, lời nói gian dối trong làm ăn, thêm bớt trong lúc phân xử, nặng nề nguyền rủa trong lúc nóng giận, chúng ta phạm tội trong tư tưởng và trong hành động, ngay cả đáng lẽ biết điều lành nhưng chúng ta đã không làm… Giả như quý vị 50 tuổi, trừ đi 5 năm tuổi ấu thơ chưa biết gì, và giả sử trung bình mỗi ngày phạm 3 tội, thì quý vị đã phạm 45 ngàn tội. Quý vị biết không? Tội lớn nhất của con người là quên ơn Đấng Tạo Hóa và không yêu kính thờ phượng Ngài. Khoảng 2000 năm trước Chúa Cứu Thế Jesus đã vào đời, Ngài đã từ trời hạ trần, sống giữa loài người, dạy con người con đường trở lại Đấng Tạo Hóa mình, dạy con người sống đời sống biết ơn, sau cùng Chúa gánh tất cả tội lỗi và sự vô ơn của chúng ta trên cây thập tự. Ngày thứ ba Chúa đã sống lại và ban sự sống mới cho những ai tiếp nhận Chúa vào đời sống. Chính Jesus chính là nhịp cầu cứu rỗi, nối liền giữa đất và trời. Thánh Kinh khẳng định rằng: "Ngoài Chúa Giê-xu, không ai có quyền năng cứu rỗi loài người, vì dưới bầu trời này, chúng ta không thể kêu cầu danh nào khác để được cứu rỗi.” (Công Vụ 4:12)

Rất mong quý vị mời Chúa Jesus vào lòng và biết ơn Chúa. Sống một đời sống biết ơn sẽ đẹp lòng Trời, đặng lòng người, nếu không chúng ta trở thành kẻ vô ơn, và số phận của những kẻ vô ơn thật khốn khổ!

Có câu chuyện ngụ ngôn kể rằng một ngày kia có một thanh niên vào rừng, thấy một con hổ bị sập bẫy, rơi xuống hố sâu, động lòng trắc ẩn, anh tìm một cành cây lớn, đưa xuống hố làm cầu cho hổ nhảy lên. Khi được thoát khỏi hố, hổ đứng cạnh anh với móng vuốt và vẻ mặt hung tợn, nói: "Ta sẽ ăn thịt ngươi". Cậu vừa giận vừa run, lắp bắp nói: "Ta cứu hổ, sao hổ lại muốn ăn thịt ta?" Hổ trả lời: "Ta cũng biết ơn ngươi chớ" (nó vừa nói vừa gầm gừ) "nhưng loài người đã đào hố, khiến ta sập bẫy, nên ta phải ăn thịt ngươi". Cậu thanh niên nói: "Bất công quá! cần phải có một ai đó phân xử". Hổ đồng ý, thì ở đằng xa có một con bò xuất hiện. Hổ bảo bò đến, thuật hết mọi việc vừa xảy ra rồi hỏi: "Bò thấy ta có nên ăn thịt người nầy không?" Bò trả lời: "Cả đời tôi phục vụ con người, cả ngày từ sáng tới tối, hè cũng như đông! Thậm chí đến lúc tôi già yếu, loài người cũng giết rồi xẻ thịt tôi ra. Còn ngươi đáng chết!" Cậu thanh niên vẫn kêu nài xin một kẻ phân xử thứ hai và hổ đồng ý. Cả hai chọn cây cổ thụ lớn nhất gần làm quan án phân xử. Cây cổ thụ nói: "loài người đốn ta xuống, phân làm kèo cột, đóng bàn, đóng ghế, phần còn lại làm củi. Ăn thịt gã nầy đi, đáng chết lắm!" Đến đây, hổ nói: "Như vậy, ta có 2 thẩm phán theo ta rồi!" Nhưng gã thanh niên vẫn không chịu, anh đề nghị một kẻ phân xử nữa! Ngay lúc đó con thỏ rừng xuất hiện. Cả hai xin thỏ rừng phân xử. Thỏ rừng sau khi nghe hổ kể hết đầu đuôi, nó nói: "Hổ nói dài dòng tôi không hiểu, thôi xin hổ diễn lại từ đầu". Thế là con hổ nghe theo, nó nhảy xuống hố trở lại… Nhờ tài khôn khéo của thỏ, gã thanh niên thoát nạn, còn hổ nằm dưới hố chờ chết! Đây chính là số phận cho con hổ vô ơn!

Rất mong quý vị và tôi lúc nào cũng tưởng nhớ đến Đấng Tạo Hóa mình và luôn biết ơn Ngài, luôn biết ơn Chúa Jesus, Đấng đã hy sinh tánh mạnh vì tội lỗi chúng ta. Rất mong quý vị đến với Chúa ngay giờ nầy.

Kính chào quý vị và các bạn.