Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Ai ai cũng thích vui sướng và chẳng ai muốn khổ sở hay buồn bã cả.

Nếu được lựa chọn, chắc chắn bạn và tôi sẽ chọn vui thay vì buồn, chọn nắng thay vì mưa, chọn thành công thay vì thất bại, chọn đi dự đám cưới thay vì đi dự đám tang, chọn ca hát, nhảy múa vui mừng thay vì than vãn hay khóc lóc, đúng như nhà toán học Blaise Pascal có nói: “Mỗi người, không loại trừ một ai hết, đều đang đi tìm niềm vui sướng”.

Tìm kiếm niềm vui là bản tính tự nhiên trong bạn và tôi. Tiếc thay, cuộc sống thực tế luôn luôn có những khó khăn, luôn luôn có những điều bất như ý mà không một ai có thể tránh được. Và do vậy, bạn và tôi đang làm đủ mọi cách để xua tan những điều bất như ý này ra khỏi đời sống, hầu tìm lại niềm vui đã mất.

Có người tìm kiếm niềm vui trong của cải mình thâu góp được, như một căn nhà mới, một chiếc xe mới. Tiếc thay, những vật gì mới cũng chóng cũ, niềm vui sướng mới đến lại chóng qua đi. Nếu muốn tiếp tục vui sướng thì phải tiếp tục thâu góp thêm những của cải mới nữa, do vậy một người phải lao khổ nhọc nhằn để kiếm thêm tiền mua đồ mới sẽ sớm trở nên cũ, để rồi cuộc đời trở nên kiệt quệ trong cái vòng đeo đuổi mới cũ lẩn quẩn đó.

Có người tìm kiếm niềm vui trong việc giữ gìn sức khỏe và duy trì nét trẻ trung. Nào đi tập thể dục, ăn uống cẩn thận, căng da mặt, hút mỡ, tắm nắng, giải phẫu thẫm mỹ vv. Nhưng cho dù một cô gái có lấy một người chồng là bác sĩ giải phẫu thẩm mỹ đi nữa, thì việc duy trì nét trẻ trung của cô ấy chỉ kéo dài thêm ba mươi năm hay bốn năm nữa là cùng, rồi ai ai cũng héo hon già nua theo quy luật thiên nhiên không hề thay đổi.

Có người tìm kiếm niềm vui trong bậc thang danh vọng, hy sinh mọi nỗ lực, mọi thời giờ, thậm chí hy sinh luôn những mối liên hệ với người thân yêu, để đạt đến mục tiêu tham vọng của mình, để rồi khi đạt được danh vọng ấy thì thấy mình thật là cô đơn và trống vắng.

Thực sự, những người này tìm kiếm niềm vui trật chỗ, vì một chiếc xe mới, một làn da mới căng, một địa vị mới, chỉ đem đến cho một người một cảm giác vui sướng ngắn ngủi, tạm thời và cạn cợt bên ngoài mà thôi.

Thế thì điều gì khiến bạn và tôi vui thật lâu và vui thật sâu đậm trong tận tâm hồn?

Quý thính giả thân mến,

Trong thế kỷ 20 vừa qua, ba nhà xã hội học lỗi lạc đã đưa ra những quan điểm về niềm hạnh phúc như sau:

Nhà tâm lý William Glasser cho rằng, mỗi người, từ lúc sinh ra đến khi tuổi già, đều muốn yêu và được yêu. Niềm vui và sức khỏe của một người phụ thuộc vào hai điều này. Do vậy, Glasser kết luận, chìa khóa của niềm hạnh phúc là tìm được một mối quan hệ có ý nghĩa. Nhà tâm lý Glasser đúng một phần.

Bác sĩ tâm thần Viktor Frankl, người đã từng bị giam ba năm trong nhà tù Đức quốc xã, thì tiến một bước xa hơn, khi ông cho rằng có một điều đó trong cuộc đời còn cao hơn các mối liên hệ nữa. Theo bác sĩ Viktor, chỉ khi một người khám phá ra mục đích và ý nghĩa của cuộc đời mình, thì người đó mới thực sự trở nên hạnh phúc. Bác sĩ Viktor cũng đúng một phần.

Nhà tâm lý Bruno Bettelheim, người cũng bị nhốt giam và còn sống sốt trong trại tù Đức quốc xã, cho biết hy vọng là chìa khóa của niềm vui, vì ông đã từng chứng kiến những người trong tù, khi còn hy vọng thì còn có thể vui vẻ và còn có cơ hội sống sót. Những ai đánh mất hy vọng thì giống như một cái xác không hồn. Nhà tâm lý Bruno Bettelheim cũng đúng một phần.

Thế thì Đấng Tạo Hóa, là Đấng dựng nên cả vũ trụ này, là Đấng dựng nên bạn và tôi, thì Ngài có quan niệm về niềm hạnh phúc của con người như thế nào?

Tin vui thứ nhất, đó là Đấng Tạo Hóa là Đấng muốn ban cho bạn và tôi thật nhiều niềm vui. Ngài chính là nguồn của mọi niềm vui, là động lực thúc đẩy trong cuộc đời của mỗi chúng ta, như Kinh Thánh có chép: “Nguồn vui đến từ Chúa là năng lực của chúng ta. Đừng ai phiền muộn nữa." (Nê-hê-mi 8:10)

Tin vui thứ nhì, niềm vui mà Đấng Tạo Hóa muốn ban cho chúng ta là một niềm vui thực sự, đầy trọn trong cả tấm lòng, lâu dài và vượt lên trên mọi hoàn cảnh. Ngài không muốn bạn và tôi bị lừa dối bởi những cảm giác sung sướng ngắn ngủi, cạn cợt bên ngoài, chỉ phụ thuộc vào hoàn cảnh tạm thời trước mắt.

Để ban cho chúng ta được niềm vui sâu thẳm và trọn vẹn đó, chính Thiên Chúa Ngôi Hai, cách đây hơn 2000 năm, đã tự nguyện giáng trần, trong một con người mang tên Giê-xu, để rồi cuối cùng chịu hy sinh, bị chết treo trên cây thập tự. Chúa Cứu Thế Giê-xu, khi bị chết treo trên cây thập tự, đã lãnh thế cho nhân loại bản án tội, tình nguyện làm của lễ chuộc tội cho muôn người, hầu cho hễ ai tin nhận vào sự chết thế đó, thì người đó được Thiên Chúa xem là vô tội, được tha bỗng, được khôi phục lại địa vị làm con của Đấng Tối Cao và được thừa hưởng sự phước hạnh cho đến muôn đời.

Chính sự hy sinh cao quý của Con Trời đã bày tỏ tình yêu vô điều kiện của Thiên Chúa đến bạn và tôi, giúp bạn và tôi khôi phục lại mối liên hệ với Đấng Tối Cao, đem lại ý nghĩa và mục đích thực sự của đời sống, mang cho chúng ta niềm hy vọng đời đời.

Ban cho bạn và tôi một đời sống đầy trọn, một tâm hồn hân hoan là ưu tiên hàng đầu của thiên đàng và cũng là sứ mạng cao cả của Con Trời, như chính Ngài đã tuyên bố: “Ta đến để đem lại sự sống sung mãn” (Giăng 10:10)

Ban cho bạn và tôi một nếp sống mới để niềm vui cứ mãi tuôn tràn trong đời sống là một trong mục đích giáng trần của Chúa Cứu Thế Giê-xu, như chính Ngài có nhắc nhở: “Ta dạy các con những điều ấy để các con được niềm vui của Ta, và niềm vui của các con càng dư dật” (Giăng 15:11)

Ban cho bạn và tôi Thiên Chúa Thánh Linh, đem lại quyền năng duy nhất để thay đổi con người chúng ta từ trong ra ngoài, để niềm vui bắt đầu từ tâm khảm sâu thẳm, chứ không còn phụ thuộc vào hoàn cảnh tạm thời xung quanh, là món quà vô giá từ thiên đàng, như Kinh Thánh có chép: “Nếp sống do Thánh Linh dìu dắt sẽ kết quả yêu thương, vui mừng, bình an, nhẫn nại, nhân từ, hiền lương, thành tín, hòa nhã, tự chủ” (Ga-la-ti 5:22-23)

Kính thưa quý thính giả,

Khi bạn và tôi tiếp nhận Chúa Cứu Thế Giê-xu vào đời sống, Thiên Chúa Thánh Linh sẽ ngự ngay trong tấm lòng của chúng ta, trước hết để cất đi những điều cản trở niềm vui thật sự.

Điều cản trở niềm vui đầu tiên là thái độ ích kỷ. Như Kinh Thánh có chép: “Vì ở đâu có sự ghen ghét và ích kỷ, thì ở đó có sự xáo trộn và đủ mọi thứ xấu xa” (Gia-cơ 3:16), cho nên Thiên Chúa Thánh Linh sẽ cất đi lòng kiêu ngạo và tự tôn đầy ích kỷ trong bạn và tôi, để khiến cho tình cha con, tình mẹ con, tình vợ chồng, tình huynh đệ, tình bằng hữu, không còn ngăn trở, nhưng được tràn đầy niềm vui trở lại.

Điều cản trở niềm vui thứ nhì là lòng cay đắng. Như Kinh Thánh có khẳng định: “Đừng để rễ cay đắng mọc ra gây rối và do đó làm ô uế nhiều người” (Hê-bơ-rơ 12:15). Bạn và tôi không tránh khỏi những lúc bị người khác làm cho tổn thương. Nếu bạn và tôi còn mãi giận hờn, nó sẽ mọc rễ đắng trong lòng, dập tắt mọi niềm vui. Tại sao chúng ta lại dành thời giờ và năng lực để tìm phương kế hay tưởng tượng ra cách thức trả thù cho hả giận, nhưng lại không đầu tư thời giờ và năng lực đó để tìm cách phục hòa? Bị tổn thương là một thực tế không ai tránh khỏi trong cuộc đời đầy dẫy tội lỗi này. Nhưng nếu chúng ta không đối diện và giải quyết mối thương tổn đó, nó sẽ mọc ra gai góc trong tâm hồn, bóp chết mọi niềm vui của bạn và tôi. Bạn và tôi phải học cách tha thứ. Giữa cuộc đời bất toàn này, tha thứ là giải pháp duy nhất để nhổ đi những cay đắng, hờn giận trong lòng. Chúng ta thường nghĩ rằng tha thứ là đem lợi ích cho người được tha. Thực ra, khi bạn tha thứ một người nào, điều này đem lại lợi ích ngay cho chính bạn trước. Bạn không còn những tổn thương trong quá khứ dày vò nữa và niềm vui có thể trở lại trong tâm hồn bạn.

Điều cản trở niềm vui thứ ba là sự sợ hãi. Chúng ta sợ đủ thứ, nào là sợ chết, sợ cô đơn, sợ thất bại, sợ cho tương lai. Nỗi lo sợ khiến chúng ta bất an, khiến chúng ta an phận, không dám dấn bước tới những tương lai tốt đẹp mà Thiên Chúa đang kêu gọi chúng ta, như Ngài có phán: “Vì chính Ta biết rõ chương trình Ta hoạch định cho các ngươi. Ta có chương trình bình an thịnh vượng cho các ngươi, chứ không phải tai họa. Ta sẽ ban cho các ngươi một tương lai đầy hy vọng” (Giê-rê-mi 29:11). Nỗi sợ hãi sẽ chôn chặt cuộc đời chúng ta vào một tình trạng buồn chán y như cũ. Nỗi sợ hãi xây những bức tường ngăn cách, thay vì những nhịp cầu để đến với nhau. Nỗi sợ hãi cần phải loại bỏ trong đời sống, như lời Kinh Thánh có khuyên rằng: “Không có sự sợ hãi trong tình yêu thương, trái lại tình yêu toàn vẹn loại bỏ sợ hãi, vì sợ hãi có hình phạt và ai sợ hãi thì không được toàn vẹn trong tình yêu thương” (1 Giăng 4:18)

Bên cạnh việc loại bỏ những điều cản trở, Thiên Chúa Thánh Linh sẽ thay đổi quan niệm sống của bạn và tôi, để mở cửa cho niềm vui tràn ngập tâm hồn.

Điều thứ nhất là Ngài sẽ giúp ta tập trung vào hành động ban cho, chứ không phải thâu thêm vào. Trong khi thế giới này quan niệm rằng, phải lấy thêm vào, phải tích trữ thêm nữa, càng nhiều càng tốt thì mới thấy vui. Nhưng ngược lại, trong quy luật của Thiên Chúa thì “ban cho thì có phước hơn là nhận lãnh”. Điều này không có nghĩa là bạn và tôi không được sở hữu một tài sản nào, hay phải bán ra mọi của cải rồi ban phát cho tất cả mọi người. Nhưng bạn và tôi phải học biết rằng, lý do thiên đàng ban phát những của cải vật chất cho chúng ta, là để chúng ta có thể ban phát và làm ơn cho người khác. Nếu chúng ta chỉ nhận của cải và tích lũy thật nhiều mà không ban ra, những của cải này sẽ trở thành ông chủ bà chủ sai khiến bạn và tôi. Bạn và tôi phải học thái độ rộng lượng, biết quan tâm và chia sẻ những gì mình có cho những người chung quanh và những ai cần kíp. Niềm vui sẽ tuôn tràn trong những tâm hồn rộng lượng.

Điều thứ nhì, Thiên Chúa Thánh Linh sẽ giúp chúng ta tập trung vào thói quen chữa lành, học cách tha thứ mỗi ngày, như Kinh Thánh có hướng dẫn: “Hãy khoan dung, tha thứ nhau khi anh chị em có điều than phiền nhau, như Chúa đã tha thứ anh chị em, thì anh chị em cũng phải tha thứ” (Cô-lô-se 3:13)

Điều cuối cùng để dẫn đến niềm vui thật sự và trọn vẹn, là Thiên Chúa Thánh Linh sẽ giúp bạn và tôi tập trung vào quyền năng vô tận, cũng như tin cậy nơi tình yêu vô điều kiện của Đấng Tạo Hóa, để rồi bạn và tôi luôn luôn có thể phó thác những nan đề của đời sống cho Ngài.

Thiên Chúa, Đấng tạo dựng nên bạn ra và tôi, có một chương trình tốt đẹp đời đời cho mỗi chúng ta.

Chính Đấng ấy cũng đã hy sinh chính Con Một của Ngài để cứu chúng ta ra khỏi bản án phạt đời đời, bày tỏ tình yêu vĩ đại của Ngài cho chúng ta.

Chính Đấng ấy đang bước đi và dìu dắt chúng ta mỗi ngày, từ nay cho đến khi chúng ta bước vào chốn thiên đàng phước hạnh.

Do vậy, dù trong hoàn cảnh nào của cuộc đời, bạn và tôi có một lý do thật vững chắc để có thể luôn luôn hân hoan, để khiến cho niềm vui cứ mãi ngập tràn trong tâm hồn, như sứ đồ Phao-lô có xác quyết: “Hãy vui mừng trong Chúa luôn luôn. Tôi lặp lại lần nữa, hãy vui mừng đi!” (Phi-líp 4:4).

Ước mong quý vị và các bạn tìm lại được niềm vui thật sự từ nay, khi bạn thôi tìm kiếm giữa trần đời, để quay trở lại, nối lại mối thâm tình với Đấng tạo dựng ra mình, qua sự cứu chuộc của Chúa Cứu Thế Giê-xu.

Thân chào quý vị và các bạn.