Mục sư Ngô Minh Quang

Mother ChildKính thưa quý vị & các bạn,

Hôm nay là Ngày của mẹ. Mỗi khi suy nghĩ đến mẹ ai trong chúng ta cũng dâng lên một niềm cảm xúc vô biên, nhất là những ai không có mẹ bên cạnh để được sớm hôm phụng dưỡng hầu đáp tạ thâm ân, giữ tròn chữ hiếu. Ca dao nước ta có câu:

“Tôm càng lột vỏ bỏ đuôi.
Giả gạo cho trắng mà nuôi mẹ già
Ba tiền một khúc cá buôi,
Cũng mua cho được mà nuôi mẹ già.”

Chúng ta rất khâm phục những người con hết lòng hiểu kính với cha mẹ, dầu sống trong cảnh nghèo nàn, túng quẩn nhưng vẫn chăm sóc mẹ thật chu đáo:

“Đói lòng ăn đọt chà là,
Để cơm nuôi mẹ, mẹ già yếu răng.”

Ở nước ta có những người con gái vùng thôn giã vì thương cha mẹ đã từ chối lời cầu hôn của những chàng trai sang giàu ở chốn thị thành, thà là lấy chồng quê mùa để làm vui lòng cha mẹ.

“Mẹ mong gã thiếp về vườn,
Ăn bông bí luộc, dưa hành nấu canh”

Trong khi đó có những người con gái vì duyên nợ phải theo chồng ở tận xứ xa, mỗi lần nghĩ đến cha mẹ thì chạnh lòng đau đớn, không biết thở than với ai. Người con gái đó than lên rằng:

“Chồng gần em không lấy, lại lấy chồng xa.
Nữa mai cha yếu mẹ già,
Bát cơm, dĩa cá, chén trà ai dâng”

Ôi! Mỗi lần nghĩ đến cha mẹ thì, không có người con nào không thương mến. Dù chúng ta thảo kính, hết lòng lo cho cha mẹ, nhưng hành động thảo kính của con không thế nào ví sánh bằng tình yêu của cha mẹ đối với con cái mình:

“Thương thay chín chữ cù lao,
Tam niên nhũ bộ biết bao nhiêu tình
Nuôi con mẹ ốm vóc hình,
Cạn bầu sữa mẹ mà tình không vơi.”

Ở nước ta có những người mẹ vì nghèo, không đủ ăn, nên bầu sữa đã cạn, nhưng không vì đó tình yêu mẹ lại vơi đi:

“Mẹ nuôi con bấy lâu rồi
Nuôi con khôn lớn thành người mới thôi.”
Người mẹ chẳng những chăm sóc, nuôi nấng về phần thể xác, mà cũng lo ngay cả phần tinh thần, để con mình được lớn lên sánh vai với đời. Thật đúng như 4 câu thơ mà Nguyễn Ngọc Danh đã cảm tác:

“Mẹ ru em ngủ bên cầu,
Để mẹ đi giặt nỗi sầu cho em
Mẹ ru em giữa cánh đồng
Để mẹ gặt hái vung trồng cho em.”

Kính thưa quí vị & các bạn,

Tình mẹ bao la đến thế nhưng tình Chúa còn cao cả hơn, vì Chính Chúa Hằng Hữu là Đấng Tạo Hóa sáng tạo ra vũ trụ là loài người chúng ta. Ngài phán rằng: “Lẽ nào đàn bà quên con thơ không cho bú, hay chẳng thương đứa con mình đã mang nặng đẻ đau? Cho dù người có quên con đi nữa, nhưng Ta chẳng chẳng bao giờ quên ngươi. Nầy ta chạm ngươi trong lòng bàn tay Ta" (Ê-sai 49:15-16a).

Có những người mẹ có khi vì quá mệt mỏi ngủ quên hay vì lo làm ăn, buôn bán mà mà quên cho con bú Nhưng Chúa thì không bao giờ quên con dân Ngài. Một thánh nhân trong Thánh Kinh nói rằng: “Chúa là Đấng Gìn Giữ chúng ta không hề chớp mắt. " (Thi Thiên 121:5). Thánh Kinh diễn tả mối liên hệ của Đấng Tạo Hóa với loài người qua hình ảnh người mẹ ôm ấp con cái, nâng niu trong lòng, cho con ngồi đong đưa trên đầu gối trong khi đàn con lại vui thích, nô đùa nũng nịu bên gối mẹ.

Bác Sĩ Arnot Walker, khi còn là sinh viên trong trường Y Khoa Jefferson, một ngày kia nghe mục sư giảng câu Thánh Kinh “Hãy siêng năng làm việc trước khi mùa đông đến” (2 Tim 4:21). Sau đó khi về đến nhà, lời Thánh Kinh đó cứ tiếp tục đến với Arnot, ngay cả lúc ông ngồi nghỉ trong phòng riêng mình. Ông nhớ lại điều mình phải làm trước khi mùa Đông đến. Ông thấy mình phải làm gì cho mẹ. Không một phút chần chờ, ông lấy giấy viết ra viết thư cho mẹ, e sợ rằng mùa đông đến thì không kịp nữa! Trong thư ông nói lên tấc lòng mình, nói lên cả lòng biết ơn mẹ, cám ơn mẹ đã sống một đời sống gương mẫu, hết lòng kinh yêu Chúa và yêu tha nhân để mình noi theo. Hai ngày sau Bác sĩ Arnot đã nhận được điện tín với nội dung là “Về gấp! Mẹ đau nặng!” Ông không một phút chần chờ, trở về quê cũ thăm mẹ. Mẹ ông vẫn còn sống, mẹ mĩm cười nhìn con, bên chiếc gối mẹ ông có một bửu vật mà bà vô cùng yêu quý đó là lá thư đầy tình thương của người con chí hiếu. Bà đã nhận thư sau buổi thờ phượng ngày Chúa Nhật. Người mẹ đã vô cùng vui sướng vì con bà đã đem lại cho bà niềm khích lệ lớn, Bà vô cùng sung sướng được nhìn thấy mặt con và biết được lòng con. Nhờ lá thư bà biết con bà đã hết lòng tôn thờ Chúa và thảo kính với mình trước khi mùa đông của cuộc đời bà đến, trước khi bà trở về với Đức Chúa Trời mình trên thiên đàng.

Kính thưa quý vị & các bạn,

Sự chăm sóc nuôi dưỡng của Chúa Hằng Hữu giống như của người mẹ. Chúa chẳng những chu cấp và đáp ứng mọi nhu cầu cho loài người chúng ta, từ vật chất tinh thần, từ tình cảm đến trí tuệ mà ngay cả linh hồn của chúng ta Chúa cũng đã nuôi dưỡng bằng lời của Ngài. Lời Thánh Kinh giống như dòng sữa ngọt ngào, chẳng những đem lại hương vị cho chúng ta mà còn đem lại chất bổ, sức mạnh cho chúng ta để chúng ta thực hiện ngay những việc cần làm trước khi mùa đông đến, trước khi ta giã từ cõi đời nầy, trước khi cánh cửa cơ hội đóng lại.

Phần đông người Việt ta đều biết ơn Trời. Chắc quý vị & các bạn đã từng được Trời cứu sống qua những cơn bịnh thập tử nhất sanh, qua những tai nạn, qua những lằn tên mũi đạn hay hiểm nguy trên biển cả?

Một trong những nhà có lòng hảo tâm của thế giới là Mục Sư Raymond Lilly. Mục sư đã giảng Tin Lành cho những bệnh nhân chờ chết trong bệnh viện ở Cook Country, thành phố Chicago, Illinois. Mục sư đã thuật lại một kỷ niệm khó quên trong đời ông, Ông nói: Trước khi gặp Chúa, tôi bước vào nhà thờ, mang theo một cái bị, bên trong là một viên gạch. Lòng của tôi lúc ấy căm hận về Lời giảng của nhà truyền đạo ở đó. Tôi thề rằng tôi sẽ đập vỡ sọ ông ta. Nhưng bởi tình yêu và năng quyền Chúa, Ngài đã cản ngăn tôi. Khi giờ thờ phượng bắt đầu, tôi ngồi phía trước, đối diện tòa giảng để dễ bề hành động. Lời Thánh Ca chúc tụng Chúa đã khiến lòng tôi mềm dịu lại, nỗi hận thù trong tôi đã tan biến. Thay vì mặt của nhà truyền đạo hôm ấy vỡ ra thì lòng tôi bị Lời Chúa đập vỡ tan, nước mắt tôi chảy ra đằm đìa trước ơn thương xót của Chúa.

Thưa quý vị & các bạn,

Từ một con người cay đắng, hung hăng sắp can tội giết người, thì trong giờ đó ông đã trở thành một con người phúc hậu, đầy lòng nhân ái. Sau khi tiếp nhận ơn cứu độ của Chúa, ông phủ phục dưới chân Chúa. Rồi được Chúa đại dụng, ông trở thành người phục vụ, tận hiến cuộc đời mình đem tin lành đến vô số bệnh nhân, nhất là những con bệnh trước giờ hấp hối. Khi Mục Sư Raymond chết, trong buổi tưởng niệm ông, người ta đã đặt cục gạch mà ngày nào ông định đập vỡ mặt nhà truyền đạo. Bởi ân sủng của Chúa, lòng của ông được Chúa đổi thay, biến đời sống ông trở nên nguồn phước cho mọi người. Một khi quý vị tiếp nhận Chúa Jêsus, Chúa hứa Ngài chẳng những ban dòng sữa ngọt ngào mà còn biến cuộc đời quý vị thành dòng sông sự sống đem lại hạnh phước cho người khác.

Có bao giờ quý vị cảm nhận nhận được những giây phút thật êm đềm được Chúa cõng trên lưng, được Ngài ôm vào lòng, được ngồi đong đưa trên đầu gối Ngài? Trong đời sống của tôi. lắm lúc được tràn ngập niềm vui nhưng cũng lắm khi lệ trào khóe mắt. Nhưng mỗi lần tôi khóc, tôi cảm nhận mình được Chúa kề cận bên tôi, như người mẹ lau khô dòng nước mắt mình. Sau những giọt lệ ấy lòng tôi rộn rã niềm vui vì biết Chúa yêu mình. Ngài không bao giờ bỏ rơi mình.

Chúa chẳng những săn sóc đàn con trong nhà. Ngài còn lo nghĩ đến những đứa con lạc bước ở ngoài đường. Cũng như người mẹ dù đông con, nhưng không muốn đứa con nào ra khỏi vòng tay mẹ.
Lòng của Chúa vô cùng kiên nhẫn, không muốn để một ai trên trần thế nầy phải chết trong tội, Kinh Thánh nói: không để ai chết mất, nhưng Chúa muốn mọi ngươi được ăn năn.

Tìm hiểu về đời sống loài ngỗng. Con ngỗng mẹ khi ấp trứng, đã kiên nhẫn ấp và tiếp tục đợi chờ cho đến khi con nó nở ra, nhưng khi nhìn thấy được ba bốn trứng nở ra, nó vui mừng tiếp nhận những con mới nở đó, rồi bỏ đi mặc cho đám trứng còn lại, sống chết thế nào mặc kệ. Đối với Chúa thì không phải thế, Ngài yêu thương nhân loại, đến nỗi Ngài đã hy sinh thân vàng đến trần thế nầy để chết thế tội thế nhân. Ngày nay dầu có nhiều người đã trở lại với Chúa, tìm được ơn cứu rỗi, nhưng Chúa vẫn chưa hài lòng như câu chuyện ngụ ngôn của Chúa về 100 con chiên trong Phúc Âm Lu-ca, câu chuyện ngụ ngôn nầy được một nhạc sĩ mô tả rằng: “Còn chín mươi chín chiên kia đẹp bao, Ôi Chúa chẳng hài lòng sao? Lệ tuôn Jêsus quay đáp thiết tha Con đó đã lìa ràn Ta, lên dốc xuống đồi bao quản khó nguy, quyết sống chết tìm con chiên ấy.” Chúa Cứu Thế Jêsus vì yêu thương loài người chúng ta, dầu có nhiều người theo Chúa, nhưng Ngài không dừng lại đó, Ngài tiếp tục tìm kiếm những con chiên lạc mất, những đứa con con xa cách nhà Cha. Ngài đang tìm kiếm quý vị và các bạn, Ngài mong ôm ấp nâng niu, chăm sóc bảo vệ quý vị & các bạn. Một khi quý vị & các bạn tin Chúa, chẳng những được phước hạnh trong đời nầy mà còn nhận được sự sống đời đời trong cõi vĩnh hằng.

Rất mong quý vị và các bạn tiếp nhận Chúa Cứu Thế Jêsus ngay giờ nầy.