Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Trong một buổi ăn tối được tổ chức riêng cho những phụ nữ trẻ và các em gái tuổi thiếu niên mà chúng tôi đã được hân hạnh dự phần, khi được phỏng vấn về tính cách và vai trò đặc biệt của người nữ làm họ thấy hãnh diện nhất, một phụ nữ trẻ đã trả lời rằng, đó là việc được làm mẹ. Thật vậy, dù người phụ nữ có làm gì ngoài xã hội đi nữa, thì thiên chức làm mẹ vẫn đem lại cho họ niềm vui và sự thỏa lòng trong niềm hạnh phúc vô biên khi chào đón một đứa con vừa ra đời.

Chúng ta có thể đồng ý với nhau rằng người mẹ trong gia đình ở thế kỷ 21 này được hưởng rất nhiều tiện nghi vật chất, giúp thanh toán một số công việc nhà và việc bếp núc khá nhanh chóng như máy giặt, máy sấy quần áo, máy rửa chén, máy đánh trứng, lò microwave, food processor, turbo oven, magic cooker, vân vân và vân vân. Thế nhưng bù lại, người mẹ cũng không chỉ nằm trong phạm vi lo việc gia đình và chăm sóc con cái như thời gian trước mà thôi, nhưng còn gia nhập lực lượng lao động để bảo đảm nhu cầu tài chánh và lối sống tiện nghi của gia đình.

Đã hết sức bận rộn vì công ăn việc làm như vậy, người mẹ vẫn là người dành thì giờ chăm sóc miếng ăn giấc ngủ cho các con, quên cả bản thân mình. Tôi có thể thông cảm với những người mẹ mà thời khóa biểu mỗi ngày hầu như choán hết thì giờ, và nhiều khi chẳng có một giây phút nào cho riêng mình. Có hôm ngồi đợi con học đàn, tôi không thể cưỡng lại cơn buồn ngủ vì mệt mỏi sau một ngày dài làm việc, nên đã ngủ gục trên chiếc ghế dành cho phụ huynh. Vài hôm khác, khi đưa con đến sân vận động để tranh tài trong những trận đấu thể thao, thay vì ngồi xem để cổ vũ chúng, tôi lại ngồi ngủ gật sau tay lái hoặc vội vàng tranh thủ lái xe ra siêu thị để mua thức ăn cho gia đình. Giờ đây khi nhắc lại, tôi vẫn còn thấy mắc cỡ với chính mình.

Tôi cám ơn Chúa đã ban cho tôi những đứa con tuyệt vời. Qua tính cách khác biệt của từng đứa trẻ, tôi học cách chấp nhận những dị biệt trong từng người tôi gặp gỡ và tiếp xúc mỗi ngày. Con cái cũng giúp tôi biết kiên nhẫn hơn khi chúng chập chững những bước chân đầu tiên trong đời, hoặc khi chúng tập đọc, tập viết. Khi thức đêm vì đứa con đau yếu hay mọc răng, tôi học biết rằng sự dịu dàng và những vòng tay âu yếm có tác dụng xoa dịu cơn đau của một con người. Khi con cái đến tuổi thiếu niên và bắt đầu có những suy nghĩ độc lập, tôi học được rằng đôi khi tôi phải cho phép chúng vấp ngã đôi chút để tự rút tỉa kinh nghiệm cuộc sống và trưởng thành trong tính cách độc lập của riêng chúng. Có thể nói, tôi đã cùng với những đứa con trong gia đình chia sẻ và học hỏi cùng một chủ đề lớn, đó là tình yêu.

Dù hết lòng yêu thương con, đôi khi tôi thấy mình không dành đủ thời gian cho mỗi đứa con trong gia đình. Vì thế, tôi đã nghĩ ra cách để bày tỏ tình yêu của mình qua hộp đựng thức ăn trưa của các con. Thỉnh thoảng khi gói thức ăn trưa cho con đem đi học, tôi nhét vào hộp đựng thức ăn một tờ giấy nhỏ với hàng chữ “Mẹ rất hãnh diện về con - I am so proud of you” hoặc “Chúc con một ngày vui vẻ - Have a great day”. Có lúc tôi kèm theo vài viên kẹo sô-cô-la hình trái tim hoặc hình vỏ ốc.

Hôm nào có thì giờ, tôi tự tay xếp một phong bì nhỏ xíu khoảng 3 cm có ghi địa chỉ nhà, kèm theo lá thư tí hon chỉ đủ chỗ để vẽ hai trái tim, một lớn, một nhỏ. Mà kỳ lạ thay, những đứa trẻ trong nhà lại đặc biệt ưa thích những phong bì tí hon như vậy, nhất là khi tôi có vẽ thêm con tem hình một con teddy bear nhỏ bằng nửa chiếc móng của ngón tay út, hoặc viết hàng chữ nhỏ như con kiến “Chúa Jesus yêu con - Jesus loves you” bằng loại viết mực màu bạc.

Quý thính giả thân mến,

Quý thính giả đã có bao giờ nhận được những lá thơ không dán tem đại loại như vậy chưa? Không, tôi không hề có ý nói những lá thư điện tử, tức email mà ngày nay mọi người đều đọc, hoặc gởi cho người khác mỗi ngày. Tôi cũng không có ý nói đến text messages là những tin nhắn mà chúng ta gởi qua mobile phone, nhưng là những lá thư viết bằng tay và dán kín trong phong bì, được gởi đến chúng ta nhưng không dán con tem nào, để đọc lúc ở riêng một mình. Đó là những lá thư mà Mike Staver đã nhận được khi bước vào tuổi mười ba, năm đầu tiên của tuổi thiếu niên teenager, mà ta gọi là tuổi mộng mơ.

Nhận thấy những lời tâm sự chân thành của tác giả và với ước mong có thể giúp phần nào cho những người mẹ đang bối rối với những cơn nổi loạn cùng tính cách thất thường của con cái tuổi thiếu niên, tôi xin mạn phép dịch những giòng tâm sự ngắn của Mike Staver, được đăng trong tuyển tập Chicken Soup for the Mother’s Soul như sau.

Năm ấy tôi bước vào tuổi mười ba. Gia đình tôi đã dọn từ North Florida đến Southern California khoảng một năm rồi. Tôi bước vào tuổi thiếu niên với thật nhiều phẫn nộ trong lòng. Tôi thấy mình luôn tức giận và có khuynh hướng chống nghịch lại bất cứ điều gì mà cha mẹ tôi nói, nhất là với những lời khuyên dành cho tôi. Cũng giống như nhiều thiếu niên khác, tôi vật vã để trốn chạy khỏi bất cứ điều gì tôi thấy không thích hợp với thế giới quan của tôi về cuộc sống. Tự xem mình là một thiếu niên thông minh không cần sự hướng dẫn của bất cứ ai, tôi chối bỏ tất cả mọi điều có liên quan đến tình yêu thương. Hơn thế nữa, tôi thậm chí còn hết sức giận dữ khi nghe nhắc đến từ ngữ yêu thương nữa.

Một đêm nọ, sau một ngày đầy khó khăn và bực dọc, tôi đùng đùng xông vào phòng riêng cách giận dữ, đóng sầm cánh cửa sau lưng, rồi nhảy phóc lên giường. Khi nằm trên giường trong cái thế giới hết sức riêng tư của mình, tôi vòng tay lại và lồng hai tay xuống chiếc gối đầu. Tay tôi chạm vào một chiếc phong bì. Lôi nó ra, tôi đọc trên chiếc phong bì ấy hàng chữ “Để đọc khi con ở một mình”.

Rồi cũng bởi lúc ấy tôi đang ở một mình trong phòng, vậy chắc chắn sẽ chẳng có ai biết là tôi có đọc lá thư ấy hay không, nên sau cùng tôi quyết định đọc bởi sự tò mò thúc đẩy. Lá thư ấy viết như vầy:

“Mike ơi, mẹ biết hiện giờ cuộc sống khó khăn. Mẹ biết con đang bực dọc đủ thứ chuyện và mẹ cũng biết là chúng ta không luôn làm hết những điều mà chúng ta đáng lẽ phải làm cho đàng hoàng. Mẹ cũng biết rằng mẹ hết lòng hết dạ yêu thương con, và cho dù con có nói hay làm bất cứ điều gì đi nữa, cũng không hề thay đổi được tình thương mà mẹ luôn dành cho con. Bất cứ lúc nào con cần tâm sự, hãy nhớ rằng mẹ luôn sẵn sàng chờ đợi để nghe, nhưng nếu con thấy điều ấy không cần thiết thì cũng không sao đâu con ạ. Mẹ mong con biết rằng cho dù con có đi bất cứ nơi đâu hoặc làm bất kỳ cái gì trong cuộc đời này, thì mẹ vẫn luôn yêu thương con, hãnh diện rằng con là con trai của mẹ. Mẹ luôn sẵn sàng đến bên cạnh con và mẹ thương con vô cùng Mike ạ. Đó là những điều không bao giờ thay đổi. Ký tên: Mẹ của con.”

Đó là lá thư đầu tiên trong những lá thư “để đọc khi con ở một mình” mà tôi nhận được từ nơi mẹ. Những lá thư này không hề được đề cập đến cho tới khi tôi trưởng thành. Ngày nay tôi đi khắp năm châu để giúp đỡ mọi người. Có một lần tôi đến thuyết trình tại Sarasota, tiểu bang Floria. Vào cuối ngày, một phụ nữ đến gặp riêng tôi và chia sẻ về những khó khăn bà đang gặp phải với con trai của bà. Chúng tôi tản bộ dọc theo bờ biển và tôi thành thật kể cho bà nghe về tình yêu không dời đổi của mẹ tôi cùng những lá thư “để đọc khi con ở một mình”. Vài tuần sau đó, tôi nhận được tấm thiệp của bà, cho biết bà đã viết lá thư “để đọc khi con ở một mình” đầu tiên cho con trai mình.

Đêm nay, khi nằm trên giường, hai tay vòng lại sau chiếc gối, tôi nhớ đến cái cảm giác nhẹ nhõm, bình yên mỗi lần nhận được lá thư của mẹ. Trong cơn chao đảo, sóng gió ba đào của tuổi trẻ nổi loạn, những lá thư ấy là sự bảo đảm yên bình rằng tôi được yêu thương, đơn giản chỉ vì tôi là con của mẹ, chứ chẳng phải vì những việc tôi cần làm cho mẹ vui lòng.

Trước khi chìm vào giấc ngủ bình yên, tôi cảm tạ Chúa rằng mẹ đã biết những gì mà một thiếu niên nổi loạn như tôi cần có. Giờ đây, mỗi khi sóng gió ba đào của cuộc đời ập đến, tôi biết rằng dưới chiếc gối đầu êm ả kia có sự bảo đảm chắc chắn dành cho riêng mình về một tình yêu vô điều kiện, vững bền và không có chi chia cắt được. Thật vậy, tình yêu của người mẹ quả có sức mạnh thay đổi nhiều cuộc đời.”

Kính thưa quý thính giả,

Tôi tin rằng lời tâm sự của Mike Staver cho thấy tình yêu mà ông nhận được từ nơi người mẹ hiền yêu dấu đã cảm hóa ông và giúp ông nên người. Mike cũng cảm tạ Chúa là Đấng đã tạo nên mẹ của mình và đặt vào lòng bà một tình yêu bao la vô bờ bến để có thể thông cảm và yêu thương ông. Đức Chúa Trời, là Đấng sáng tạo nên chúng ta cũng không ngừng yêu thương chúng ta. Ngài đã viết cho chúng ta những lá thư yêu thương qua Kinh Thánh và kêu gọi chúng ta trở về với tình yêu của Ngài: Dầu núi dời, dầu đồi chuyển, nhưng lòng nhân từ ta đối với con chẳng dời khỏi con, lời giao ước bình an của ta chẳng chuyển, Đức Giê-hô-va, là Đấng thương xót con, phán như vậy. (Ê-sai 54:10)

Ngày Từ Mẫu năm nay, chúng tôi ước mong quý thính giả nghe những lời kêu gọi yêu thương của Chúa và bắt đầu mở những lá thư Ngài đã viết cho mỗi chúng ta để đọc và trở về với tình yêu vô biên của Ngài.