“The Day I Grew Up” by Greg Hunter - Tùng Trân chuyển ngữ

Tôi biết điều này nghe rất lạ lùng, nhưng có một thời trong quãng đời niên thiếu của mình, tôi đã lấy làm xấu hổ về mẹ của tôi. Bây giờ nhớ lại, tôi lấy làm xấu hổ cho chính mình, nhất là lý do vì sao tôi có thái độ đó với mẹ; đó là vì mẹ tôi bị điếc.

Cái bệnh điếc đã ập xuống đời mẹ tôi khi mẹ chỉ là một cô gái nhỏ. Các bác sĩ lắc đầu bó tay. Họ đã cố gắng hết sức để giúp chữa trị cho mẹ, nhưng tất cả đều thất bại. Cho đến bây giờ cũng không ai giải thích được nguyên do nào mà mẹ tôi bị điếc.

Khi tôi còn ở bậc tiểu học, chúng tôi là một gia đình gần gũi gắn bó, xúm xít bên nhau dưới mái ấm của một căn nhà gỗ nhỏ nhắn tại một vùng quê, dưới chân một ngọn đồi được phủ đầy cỏ xanh mướt. Nhưng khi lớn lên một chút nữa, tôi bắt đầu nhận ra mẹ tôi khác với những bà mẹ khác. Tôi nhận ra mẹ tôi bị điếc, do vậy mẹ nói năng lắp bắp và điều này khiến tôi rất xấu hổ. Tôi thôi không còn mời đám bạn cùng lớp đến nhà chơi nữa và tôi cố tình tránh xa, không muốn đi gần mẹ nữa, mỗi khi hai mẹ con đi ra đường. Mẹ tôi cũng nhận ra thái độ lạ lùng của tôi, nhưng mẹ bỏ qua và mẹ vẫn thương tôi y nguyên như từ hồi nào.

Nhưng vào một buổi chiều thứ bảy kia, một sự việc đã xảy ra khiến tôi đã thay đổi hoàn toàn thái độ ngu ngốc của mình.

Mẹ tôi và tôi cùng đi mua đồ ăn cho cả gia đình vào ngày hôm ấy, và theo như thường lệ, tôi làm cái điều mình vẫn luôn luôn làm khi hai mẹ con cùng đi siêu thị với nhau: tôi đợi cho mẹ lấy xong chiếc xe đẩy và bắt đầu đẩy xe để lựa đồ ăn, thì tôi lập tức chạy về cái quầy trưng bày các tạp chí và đứng ở đó để đọc hết tạp chí này đến tạp chí khác, để tránh không phải đi gần bên mẹ trong lúc mua sắm. Bởi vì trong siêu thị mà mẹ lẩm bẩm khá to tiếng, rồi mẹ cũng thường làm một vài cảnh tượng không cần thiết lắm. Chỉ mới nghĩ đến việc ở cạnh bên mẹ trước đám đông đã làm cho tôi rùng mình sợ hãi, bởi vì tôi không muốn một ai biết rằng bà là mẹ của tôi.

Sau khoảng gần một tiếng đồng hồ, cuối cùng tôi thấy mẹ đẩy ra quầy tính tiền chiếc xe giờ đã chất đầy những thức ăn và những thứ cần dùng cho gia đình. Biết rằng mình được an toàn, khỏi phải lo bị xấu hổ trước mọi người, tôi thở phào nhẹ nhõm bên cạnh cái quầy trưng bày các tạp chí. Nhưng sau khi nhân viên tính tiền xướng lên số tiền tổng cộng phải trả, tự nhiên lúc đó mẹ tôi không tìm được cái ví tiền của mình. Mắt mẹ mở to hoảng hốt, miệng há rộng và mẹ bắt đầu la hét bằng cái giọng cao vút thật lạ lùng rằng mẹ đã bị mất cái ví tiền. Mọi người chung quanh đều quay đầu lại, ngó chăm chăm về mẹ, thắc mắc mẹ tôi bị khùng điên mất trí chăng. Mặt tôi lúc đó bỗng tái xanh và thân thể chợt tê cứng vì sợ rằng, lúc đó mẹ có thể kêu đến tôi.

Trong khi mẹ tôi đứng đó một mình, hoảng sợ đến tột độ, hoang mang trước tình huống tuyệt vọng, mắt láo liên nhìn quanh, luôn miệng hỏi đám đông bằng cái giọng nói chút chít lạ kỳ, rằng có ai có thấy cái ví tiền của bà ở đâu không. Và khi chẳng có ai trả lời, mẹ tôi bắt đầu khóc và không còn giữ được tư cách của mình trước đám đông nữa. Tôi vẫn giữ im lặng sau quầy trưng bày tạp chí, sợ hãi nhìn xem có con đường nào để chạy thoát ra khỏi siêu thị này, nhưng chẳng thấy có con đường nào cả.

Bỗng nhiên, tôi nghe mẹ khóc gào kêu tên tôi. Tôi chỉ muốn chạy và bỏ trốn, nhưng thân thể tôi bỗng trở nên cứng ngắt, không sao di chuyển được. Bao ý nghĩ chạy đua trong đầu tôi, khiến tôi choáng váng và làm cho tôi thêm rối rắm; nhưng giống như một pho tượng, tôi vẫn không hề nhúc nhích được. Tôi chậm chạp xoay hướng nhìn về phía mẹ; tôi thấy mẹ khóc lóc ngày càng to tiếng trong lúc mẹ đang điên cuồng tìm kiếm cái ví tiền. Một người đàn ông cố gắng trấn an mẹ, nhưng mẹ lại hét lên, gào to lên hơn nữa, rằng ai đó đã ăn cắp cái ví tiền của mình. Người đàn đó vẫn tiếp tục hỏi mẹ chuyện gì đã xảy ra và mẹ vẫn tiếp tục lập lại rằng cái ví tiền đã biến mất. Nhưng người đàn ông đó vẫn không hiểu mẹ nói gì.

Tự nhiên, trong giây phút đó, trái tim của tôi bỗng chợt xót thương cho mẹ. Tôi thật không thể hiểu được điều gì đã xảy ra với những cảm xúc của tôi lúc ấy, nhưng cuối cùng dường như tôi chợt nhận ra mình thật là quá thờ ơ và ích kỷ từ bấy lâu nay. Tôi biết mình phải trút bỏ đi cái thái độ lãnh đạm mà tôi đã mang nó từ bấy lâu nay, để chạy đến mẹ với cánh tay mở rộng, để bày tỏ với mẹ rằng, tôi thật sự yêu mẹ và muốn che chở bảo vệ người.

Trong khi tôi chạy về phía mẹ, tôi thầm cảm tạ Thiên Chúa đã giúp tôi nhận ra lỗi lầm của chính mình và khi tôi đã đến được bên con người đặc biệt nhất của đời tôi, tôi ôm chầm lấy mẹ bằng cả năng lực và tình cảm của tôi. Nỗi xấu hổ về mẹ chợt tan biến khi tôi chợt nhận ra một điều thật diệu kỳ và có một không hai. Chính người đàn bà thiếu may mắn này, người đang ôm lấy tôi bằng cả vòng tay yêu thương là mẹ tôi, người đã chín tháng mười ngày cưu mang, sinh tôi ra, nuôi nấng dạy dỗ tôi nên một người tốt, cũng là người nuôi nấng dạy dỗ chị tôi và bốn đứa em trai của tôi trở nên những công dân lương thiện và có trách nhiệm. Mẹ là người lo lắng chăm sóc khi chúng tôi bị đau yếu, luôn luôn có mặt khi chúng tôi cần người, và trên hết mọi điều, đã thương yêu gia đình hơn chính cả bản thân mình nữa. Tất cả những điều này khiến mẹ tôi là một người đặc biệt nhất trên đời này.

Khi đám đông hiếu kỳ cuối cùng đã giãn ra và mẹ tôi đã lấy lại được thái độ bình tĩnh, chúng tôi tìm được cái ví bên dưới một hộp đồ ăn nằm trong cái chiếc xe đẩy. Cả hai mẹ con chúng tôi đều cười như nắc nẻ, cười thật nhiều và thật vui vì ngày ấy đã đem chúng tôi gần lại với nhau.

Trên đường về nhà, tôi suy nghĩ sâu xa tại sao có nhiều khi thấy mẹ không được vui. Tôi biết rằng, sâu thẳm trong trái tim của bà, mẹ tôi ao ước được nghe lại. Mẹ đã cầu nguyện thật nhiều, thèm muốn được nghe lại âm thanh diệu kỳ của thế giới này và thèm muốn, lần đầu tiên trong đời, nghe được tiếng nói của con mình. Nhưng chỉ có Thiên Chúa mới biết điều gì là tốt nhất cho mẹ của tôi.

Tôi luôn luôn biết ơn Thiên Chúa vì Ngài đã giúp tôi trong sự việc bất ngờ đó, vào ngày thứ bảy ấy cách nay đã nhiều năm. Vì kể từ ngày ấy, tôi luôn luôn hãnh diện về người đàn bà đầy can đảm trong cuộc sống, là mẹ tôi, là tình yêu của tôi.