Tiến sĩ Gary Chapman

(Mời bạn bắt đầu cuốn sách Yêu Thương Như Một Lối Sống tại đây)

Kính thưa quý thính giả,

Tuần trước chúng ta đã bắt đầu chương bảy của quyển sách Yêu Thương Như Một Lối Sống của Tiến sĩ Gary Chapman, nói về sự rộng lượng, đặc tính thứ bảy của người có lối sống bày tỏ tình yêu thương. Chúng ta thường nghĩ đến sự rộng lượng là quyết định tặng tiền cho một chính nghĩa xứng đáng hoặc mua một bữa ăn cho ai đó trên đường phố. Những điều đó thực ra là những việc làm rộng rãi, nhưng sự rộng lượng trong ngữ cảnh của tình yêu thương chân thật vượt xa hơn việc ban tặng tiền bạc. Khi chúng ta yêu thương chân thật, chúng ta có một thái độ rộng lượng trong mọi điều mình làm. Chúng ta nhạy bén trước việc những người khác cần tiền bạc, thời gian, năng lực, sự quan tâm chú ý, và khả năng mà chúng ta phải ban tặng như thế nào.

Chúng ta đã được nghe câu chuyện về lòng hiếu khách và rộng lượng của gia đình Tiến sĩ Jack McConnell. Thời thơ ấu, ông đã chứng kiến cảnh cha mẹ thường phục vụ bữa trưa cho bốn mươi hoặc năm mươi người một ngày trong suốt Thời Kỳ Suy Thoái, dù gia đình không có xe hơi và cha của ông chưa bao giờ kiếm được trên 150 mỹ kim một tháng. Tinh thần ban cho tạo nên một ấn tượng lâu dài. Ngày nay Tiến sĩ McConnell đã hưu hạ, nhưng được biết đến về việc mở một dưỡng đường trên Đảo Hilton Head, Nam Carolina, nơi cung cấp sự chăm sóc y tế miễn phí cho những người không đủ khả năng chi trả các phí tổn. Sự thành công của dưỡng đường đã đưa đến sự hình thành hơn năm mươi dưỡng đường tương tự khắp nước.

Sự rộng lượng có thể kết thúc bằng những hành động, nhưng nó bắt đầu với một thái độ của tấm lòng. Khi chúng ta ban tặng toàn thể con người của mình cách rộng lượng, chúng ta bày tỏ với những người khác rằng chúng ta trân trọng họ nhiều đến đâu. Đó cũng là kinh nghiệm của cặp vợ chồng Peter và Sharon, đã giúp gia đình họ sống hạnh phúc trong hơn ba mươi năm kết hôn. Sharon vẫn còn nhớ cảm giác ngã lòng của mình khi đối diện một tuần lễ nữa phải tự xoay sở mọi việc một mình vì Peter lại đi công tác tại New York gần một tuần lễ. Trước khi lên phi cơ, Peter gọi điện về nhà từ giã vợ, Sharon nén lòng mà trả lời: “Em vẫn ổn, thật mà, em vẫn ổn,” khi chồng biểu lộ sự quan tâm. Đó là câu trả lời quen thuộc của cô mỗi khi chồng đi công tác. Khi đã gác máy, cô ngồi xuống tại chiếc bàn ăn phủ đầy sữa và bánh mì ướt sũng rồi bật khóc.

Ba mươi phút sau khi đang giúp các con mặc quần áo thì cô nghe cánh cửa nhà xe mở lên. Chẳng mấy chốc Peter bước vào phòng.

“Anh đang làm gì vậy? Các buổi họp của anh thì sao! Anh sẽ mất việc thôi!” Sharon bủn rủn nhìn vào chiếc va-li trên sàn nhà.

“Em hiện đang cần anh hơn là New York,” Peter nói. “Anh đã gọi cho ông chủ và bảo ông ta là anh phải nghỉ việc vài hôm. Họ sẽ ổn thôi.” Rồi anh quỳ xuống giúp các con mặc quần áo trong khi Sharon đứng nhìn.

Sharon nhận thức rõ điều mà chồng cô đã làm - từ bỏ một điều gì đó quan trọng đối với anh để bày tỏ cho cô thấy anh coi trọng mối quan hệ của họ biết bao. Khi Peter và Sharon đưa các con đến công viên và sau đó ngồi xuống bên nhau để nói chuyện, Peter chỉ tập trung vào vợ và các con của mình. Anh dành trọn chính mình cho họ ngày hôm ấy để bày tỏ với họ rằng anh luôn sẵn sàng yêu thương họ hết lòng.

Kính thưa quý thính giả,

Sự rộng lượng bao gồm nhiều điều hơn là của cải vật chất. Trên hết, sự rộng lượng bao gồm sự đồng cảm, lòng thương xót, sự rõ ràng minh bạch, và khả năng để lắng nghe. Đặc biệt là trong quan hệ hôn nhân, chúng ta có thể dễ dàng xem người kia đương nhiên là của mình. Khi chúng ta rộng lượng với những người mình yêu thương, chúng ta dành cho họ sự chú ý trọn vẹn của mình khi họ phát biểu. Chúng ta nỗ lực hết sức để đáp ứng nhu cầu của họ cách cuồng nhiệt chứ không hề miễn cưỡng. Điều đó không có nghĩa là chúng ta phải hủy bỏ mọi chuyến công tác mình đang thực hiện khi một người yêu dấu cần đến chúng ta. Nó có nghĩa là chúng ta phải có một tinh thần rộng lượng để có thể nhạy bén trước những thời điểm mà chúng ta có thể ban tặng chính mình nhiều hơn để bày tỏ tình yêu.

Mấy thập niên sau Sharon vẫn nhớ những chi tiết của ngày hôm ấy dường như thể chúng vừa mới xảy ra. Hành động rộng lượng “ngông cuồng” của Peter cho cô biết cô có giá trị trong một cách thức mà cô sẽ không bao giờ quên được.

SỰ RỘNG LƯỢNG là việc ban tặng sự chú ý, thời gian, khả năng, tiền bạc, và lòng thương cảm cho người khác cách nhưng không.

Việc Ban Tặng Thời Gian

Vào năm thứ hai ở đại học, một ngày kia tôi ngạc nhiên khi giáo sư Tiến sĩ Harold Garner mời tôi đi ăn trưa vào sinh nhật của tôi. Ba hôm sau, vào một ngày Tháng Giêng lạnh lẽo, chúng tôi đi bộ từ khu trường đại học qua ba dãy phố đến một nhà hàng xinh xắn. Tôi không nhớ mình đã ăn những món gì, cũng không nhớ bất cứ điều gì về cuộc chuyện trò của chúng tôi, ngoại trừ việc ông đã hỏi thăm về đại gia đình của tôi. Nhưng điều tôi thật sự ghi nhớ đó là tôi cảm thấy sự quan tâm chân thật của ông dành cho tôi với tư cách một con người. Kể từ hôm ấy tôi trở nên chăm chú hơn nhiều trong các giờ học với ông.

Trong cả quãng đời sinh viên và nghiên cứu sinh của tôi, tôi không hề được một giáo sư nào khác mời đi ăn trưa. Cho đến hôm nay tôi vẫn dành một chỗ đặc biệt trong lòng mình cho Giáo sư Harold Garner bởi vì ông đã ban tặng món quà thời gian cho tôi.

Trong nền văn hóa hiện nay, thời gian là một trong những thứ quan trọng nhất chúng ta có thể trao tặng cho ai đó. Dành thời gian cho một người nào đó tức là ban tặng cho người ấy một phần của cuộc sống bạn. Một giờ đồng hồ dành để lắng nghe một đứa con nhỏ trò chuyện về ngày đầu tiên đi học của nó là một giờ đồng hồ bạn đã có thể dành để chơi gôn, lau dọn nhà cửa, hoặc trả lời các thư điện tử. Con bạn có thể không hề biết được sự hy sinh của bạn, nhưng thời gian bạn dành cho con là một biểu hiện có tác động sâu sắc của tình yêu thương.

TÌM CÁCH HIỂU NGƯỜI KHÁC

Yêu thương người khác là sẵn sàng dành thời gian của bạn để tìm cách hiểu họ. Tác giả James Vollbracht kể lại câu chuyện về một người đàn bà tên Ruth, người đã sống trong một khu xóm bị bọn trẻ thường xuyên quấy phá. Mỗi ngày bà đều ra ngoài đi dạo một mình, bất kể sự phản đối của những người bạn vốn lo lắng về việc bà sẽ bị hành hung. “Nhưng bà Ruth đã có một chiến lược độc đáo. Thay vì tránh né bọn trẻ, bà sẽ nhập bọn với chúng. Bà sẽ đến gần chúng, hỏi thăm tên chúng, kể cho chúng nghe những câu chuyện về bà con hàng xóm và về cha mẹ, ông bà, và các cô dì chú bác của chúng.”

Bà Ruth đã không lo sợ cho sự an toàn của mình vì bọn trẻ trên đường phố biết bà quan tâm đến chúng. “Tất cả mọi điều những trẻ em này thật sự mong muốn là được người khác thừa nhận và tôn trọng,” bà nói. “Một đám bạn đem đến cho chúng những điều chúng không nhận được từ gia đình hay cộng đồng của mình. Tôi cố gắng dành cho chúng một số trong những yếu tố cần thiết này bất cứ lúc nào có thể được.”[1]

Việc dành thời gian để hỏi thăm về các mối quan hệ trong gia đình của một người khác, kỳ nghỉ hè, những mối quan tâm về mặt xã hội, và tình trạng sức khỏe của họ truyền đạt đến những người khác rằng bạn quan tâm về họ. Khi bạn dành thời gian với người khác, bạn khám phá ra những nhu cầu và ao ước của họ. Chỉ lúc đó bạn mới có thể bày tỏ tình yêu thương theo những cách thức khác. Không chắc gì bạn có thể giúp đỡ ai đó cho đến khi bạn dành thời gian để hiểu rõ họ. Chúng ta không thể ban tặng món quà thời gian cho mọi người mình đi ngang qua trên đường phố hay gặp gỡ trên đường xe điện ngầm, nhưng chúng ta có thể ban tặng món quà thời gian cho ai đó mỗi ngày.

Kính thưa quý thính giả,

Phát Thanh Hy Vọng xin tạm chia tay quý thính giả thân yêu tại đây. Chúng tôi ước mong được quý thính giả tiếp tục theo dõi tiết mục đọc sách của chúng tôi, để cùng chung tôi khám phá những bí quyết tuyệt vời trong một đời sống yêu thương chan hòa. Phát Thanh Hy Vọng xin kính chúc quý thính giả một cuối tuần thật nhiều niềm vui và bình an bên gia đình cùng bạn bè.


[1] James Vollbracht, Stopping at Every Lemonade Stand (New York: Penguin, 2001), 86.

Phát Thanh Hy Vọng đã phát thanh chương trình đặc biệt Ngày Thân Phụ vào ngày 2 tháng 9 năm 2017. Mời bạn đọc và nghe nơi đây.

Tìm Kiếm