Tiến sĩ Gary Chapman

(Mời bạn bắt đầu cuốn sách Yêu Thương Như Một Lối Sống tại đây)

Kính thưa quý thính giả,

Khi nhà tài phiệt J. P. Morgan được hỏi, “Bao nhiêu tiền là đủ?” thì ông đã châm biếm, “Chỉ một chút nữa thôi.”[1] Tôi mạo muội nói rằng nhiều người trong chúng ta sẽ nói tương tự như thế về thời gian: Chúng ta sẽ không bao giờ có mọi thứ mình muốn hay cảm thấy mình cần. Mọi giờ phút “có thêm” của chúng ta đều bị ngốn sạch trong các công tác trong ngày trừ khi chúng ta quyết tâm đặt các mối quan hệ lên trước tiên. Bạn sẽ không thể tìm thấy “sự quân bình” giữa bạn bè, gia đình, việc học hành, công việc làm và sự nghỉ ngơi, vì các mối quan hệ và cuộc sống không diễn ra cách ‘gọn gàng’ như thế. Sự rộng lượng đúng nghĩa đòi hỏi sự hy sinh. Nó đòi hỏi một sự thay đổi trong cái nhìn.

Robertson McQuilkin, chủ tịch của Đại Học Quốc Tế Comlumbia, đã từ bỏ chức vụ khi vợ ông bắt đầu mắc chứng mất trí nhớ. Ông nói, “Bà ấy đã chăm sóc tôi về mọi mặt và hy sinh cho tôi trọn những năm tháng qua, nếu có chăm lo cho bà ấy trong bốn mươi năm kế tiếp thì tôi cũng vẫn còn mắc nợ bà... Nhưng còn hơn thế nữa: tôi yêu nhà tôi.” Trong suốt mười ba năm tiếp theo đó ông đã ban tặng món quà thời gian bằng cách chăm lo cho Muriel, người vợ ông yêu quý. Chỉ sau khi bà qua đời thì ông mới tiếp tục theo đuổi các mục tiêu riêng của ông.[2]

Mức thu nhập và khả năng của chúng ta có thể khác nhau, nhưng hết thảy chúng ta đều có lượng thời gian trong một ngày y như nhau. Nếu chúng ta có tấm lòng hướng đến việc ban cho, chúng ta sẽ tìm kiếm cơ hội để có thể ban cho quà tặng thời gian. Quà tặng thời gian là một biểu hiện mạnh mẽ của tình yêu thương, một biểu hiện mà qua đó nhiều người sẽ được nhận lãnh và bạn chính là người duy nhất có thể quyết định bạn sẽ đầu tư thời gian của mình ra sao.

Việc Ban Tặng Khả Năng cũng là một biểu hiện của sự rộng lượng trong tính cách của người có lòng yêu thương chân thật. Tất cả chúng ta đều có khả năng để làm một điều gì đó, và những khả năng này có thể được sử dụng như một biểu hiện của tình yêu thương khi ta dùng chúng để giúp đỡ người khác.

TÌM THẤY SỰ THỎA MÃN

Kính thưa quý thính giả,

Anne Wenger là một người bạn thân thiết trong suốt nhiều năm. Bà là một nhà nghiên cứu bệnh học về khả năng nói. Bà bị bại liệt khi được năm mươi bốn tuổi và kể từ đó việc đi đứng của bà trở nên rất khó khăn. Trong suốt nhiều năm bà ngồi tại nhà và mở rộng cửa mời gọi cha mẹ đem con trẻ cần được chữa trị về khả năng nói đến để bà giúp đỡ. Bà đầu tư nhiều giờ vào đời sống của các em mà không tính phí tổn và đã dùng khả năng của mình để bày tỏ tình yêu thương đối với người khác. Tôi chưa bao giờ gặp một phụ nữ nào vui vẻ hơn, tận tụy hơn bà Anne Wenger. Bà nếm trải niềm vui của việc yêu thương người khác bằng cách ban tặng các khả năng mình có.

Cách đây vài năm tôi đi đến vùng Đông Nam Á để khích lệ các công nhân đã bị tai họa sóng thần năm 2004. Trong suốt thời gian đó tôi được gặp Gary và Evelyn. Ông cụ đã 85 tuổi, còn bà cụ 81. Gary được đào tạo như một nhà nông học, và hai cụ đã cùng nhau đầu tư mười hai năm của đời họ trên đảo Antigua ở vùng biển Ca-ri-bê. Vào lúc nghỉ hưu ở tuổi sáu mươi lăm, họ bắt đầu tìm kiếm cơ hội để giúp đỡ nhiều nơi khác trên thế giới. Họ đi đến vùng Đông Nam Á và khám phá rằng kiều dân tại các đất nước khác nhau đều rất khao khát được học Anh ngữ. Họ nhanh chóng tự trang bị cho mình phương pháp để dạy Anh ngữ như một ngôn ngữ thứ hai. Chẳng bao lâu họ được mời vào các tu viện Phật giáo, các bệnh viện công, và những nơi khác để dạy tiếng Anh.

Hơn hai mươi năm qua Gary và Evelyn đã phát triển và xuất bản nhiều sách dành cho việc dạy tiếng Anh. Họ biếu sách cho bất cứ ai mong muốn sử dụng chúng và đã cho phép nhiều người khác tự do sao chép các sách này mà không cần trả tiền bản quyền. Khi tôi hỏi họ tài trợ cho đề án này như thế nào, Gary đã nói, “Bằng Phúc Lợi Xã hội và một ngân phiếu không nhiều lắm chúng tôi đã nhận được từ người chủ cũ khi nghỉ hưu.”

“Hai cụ dự định tiếp tục công việc này trong bao lâu?” tôi hỏi.

“Bao lâu mà chúng tôi vẫn còn khỏe mạnh và có sức lực để làm,” Gary đáp. Đây là một cặp vợ chồng đã khám phá niềm vui của việc sử dụng một khả năng đơn giản - việc dạy Anh ngữ như một ngôn ngữ thứ hai - để bày tỏ tình yêu thương đến hàng ngàn người.

Chúng ta không cần phải ra hải ngoại để yêu thương rộng rời. Việc sử dụng các khả năng của mình để yêu thương người khác có thể đơn giản hơn và đem đến sự thỏa mãn nhiều hơn chúng ta suy tưởng.

MỘT SỰ MỜI GỌI ĐỂ YÊU THƯƠNG

Kính thưa quý thính giả,

Khi Bill vào một nhà an dưỡng và ít có khả năng để quản lý tài khoản riêng cùng những quyết định về tiền bạc của mình hơn, ông trở nên gần như hoảng loạn về những điều sẽ xảy đến với tài sản của mình. Con gái ông đã gọi cho Keisha, một phụ nữ tại một ngân hàng địa phương làm việc với một số người tại nhà an dưỡng của Bill. Keisha đã dành nhiều giờ nói chuyện với Bill và con gái ông về vấn đề tài chánh của ông trong tương lai và lời khuyên của cô đã giúp bớt cho gia đình ông khỏi phải chi phí hàng ngàn đô-la.

Sau khi Bill trở nên quá đau yếu không thể rời khỏi phòng được, ông bắt đầu đặt mua quần áo, thiết bị làm vườn, và các loại dụng cụ đa dạng từ các sách nhỏ giới thiệu sản phẩm. Mọi thứ đều được gửi đến một hộp thư, và ai đó từ ngân hàng luôn phải lấy những món đồ đã đặt mua về cho ông. Thay vì trừng phạt Bill vì đã sử dụng tiền của ông theo cách này, hoặc vì đã làm mất thời gian của cô ấy, Keisha lại gom các gói hàng lại và bảo đảm là chúng được gởi đến tại cửa phòng của Bill. Khi ông đặt mua một chiếc áo khoác mới từ L. L. Bean, Keisha thực hiện một chuyến đi đặc biệt đến nhà an dưỡng để nhìn xem ông mở nó ra vì cô biết ông thật thích thú về nó.

Mấy năm sau vào lúc Bill qua đời, Keisha đã tiếp tục sử dụng các khả năng của cô, ngay cả vượt ra ngoài phạm vi công việc của cô, để giúp đỡ gia đình ông giải quyết những vấn đề tài chánh còn tồn đọng. Cô đã làm nhiều hơn điều nghề nghiệp cô đòi hỏi bởi vì cô ý thức được nghề nghiệp của mình, sự kêu gọi để yêu thương người khác.

SỨC MẠNH CỦA NGHỀ NGHIỆP

Từ nghề nghiệp có nghĩa là “sự kêu gọi.” Sự kêu gọi bao quát của chúng ta là làm phong phú đời sống của người khác bởi việc biến yêu thương thành mục đích chủ yếu của đời mình, và đó cũng chính là điều quyển sách này nói đến.

Tất cả cuộc sống, bao gồm sự kêu gọi của chúng ta, đều mang tính thiêng liêng. Hầu hết chúng ta đều được đền bù về mặt tài chánh vì đã sử dụng khả năng của mình để làm trọn một sự kêu gọi riêng biệt. Chúng ta dùng các ngân quỹ này để nuôi nấng gia đình mình và giúp đỡ người khác. Nhưng nghề nghiệp tự nó là một biểu hiện của yêu thương bởi vì nó đang đáp ứng nhu cầu của người khác.

Đây là lý do vì sao có một số nghề nghiệp mà những người sống trong yêu thương chọn lựa không theo đuổi.

Kính thưa quý thính giả,

Phát Thanh Hy Vọng xin tạm chia tay quý thính giả thân yêu tại đây. Chúng tôi ước mong được quý thính giả tiếp tục theo dõi tiết mục đọc sách của chúng tôi, để cùng chúng tôi khám phá những bí quyết tuyệt vời trong một đời sống yêu thương chan hòa. Phát Thanh Hy Vọng xin kính chúc quý thính giả một cuối tuần thật nhiều niềm vui và bình an bên gia đình cùng bạn bè.


[1] Lời trích dẫn đầy khiêu khích này đã được quy cho một số người, bao gồm J. P. Morgan, John D. Rockefeller, và Winston Churchill.
[2] Robertson McQuilkin, A Promise Kept: The Story of an Unforgettable Love (Carol Stream, Ill.: Tyndale House Publishers, 2006), 22.

Phát Thanh Hy Vọng đã phát thanh chương trình đặc biệt Ngày Thân Phụ vào ngày 2 tháng 9 năm 2017. Mời bạn đọc và nghe nơi đây.

Tìm Kiếm