Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Ngày xưa, có câu chuyện kể về một người cha kia có bốn đứa con trai. Một hôm, để dạy các con một bài học nhiều ý nghĩa, ông sai các con đi đến một vùng đất xa để tìm cho ông một cây lê. Vâng lời cha, người con trưởng nam lên đường vào mùa đông giá buốt. Tới khi xuân đến, người con thứ hai lên đường theo gót anh. Người con thứ ba rời nhà ra đi vào mùa hạ, và khi thu về, người cha già lại tiễn biệt đứa con trai út.

Đợi đến khi cả 4 đứa con đều lần lượt trở về nhà đầy đủ, ông liền gọi các con lại để họ kể cho ông nghe những nhận xét cá nhân của mình về cây lê ấy.

Người con trưởng nam miêu tả một cây lê rất xấu xí, trơ trụi chẳng có chiếc lá nào. Anh chỉ thấy những cành cây khẳng khiu, oằn mình trong gió đông và vỏ cây còn hằn dấu vết của những cơn gió khiến thân cây có chỗ trốc vỏ sần sùi. Người con thứ hai không đồng ý, vì theo anh, cây lê ấy đang đâm chồi nẩy lộc, như hứa hẹn rằng những chiếc lá xanh tươi sẽ thành hình và đầy sức sống.

Người con trai thứ ba cũng lại không đồng ý với hai anh và quả quyết rằng mình đã tận mắt nhìn thấy một cây lê xum xuê cành lá và các nhành cây đơm đầy những nụ hoa thơm. Anh khẳng định rằng mình đã thấy điều tốt đẹp nhất mà anh chưa từng trông thấy trong đời.

Còn người con trai út thì sao? Anh lại không đồng ý với cả ba người anh lớn, vì chính mắt anh đã thấy một cây lê sai oằn trái chín, vừa thơm vừa ngọt. Anh cho rằng đây là một cây lê đầy nhựa sống và có thể nói, cây lê ấy đã sống trọn đời sống mình một cách sung mãn nhất.

Quý thính giả thân mến,

Nghe xong về kinh nghiệm khác nhau của từng đứa con với cùng một cây lê, người cha già mỉm nụ cười hiền lành, gật gù như đồng ý với cả bốn cậu trai. Ông chậm rãi giải thích cho các con biết rằng họ đều đã nói đúng sự thật về kinh nghiệm của cá nhân mình. Nhưng ông cũng khẳng định rằng lý do họ không đồng ý với kinh nghiệm của nhau, là vì Đông qua, Xuân đến, Hạ đi, Thu về, và mỗi cậu trai chỉ nhìn thấy cây lê ấy trong một mùa nhất định mà thôi. Bài học người cha đưa ra để dạy các con, đó là đừng vội vàng đánh giá một người chỉ qua một giai đoạn nhất thời nào đó trong cuộc đời của họ.

Ông cho rằng muốn đánh giá một người, ta phải đo lường niềm vui cùng tình yêu thương mà người ấy đã đem lại cho người khác và phản chiếu trong suốt cuộc đời của họ. Ông nhấn mạnh rằng sự đánh giá một người chỉ có thể thực hiện được khi ta đã nhìn thấy người ấy trải qua những giai đoạn khác nhau trong đời sống mình. Như thế, xét đoán hay chê trách một người chỉ vì ta đã thấy một giai đoạn khó khăn nhất thời nào đó trong đời sống họ cũng là điều nên tránh.

Kính thưa quý thính giả,

Người cha trong câu chuyện cũng khuyên các con đừng nên chán nản bỏ cuộc khi mùa đông đến. Ông hàm ý nói về những giai đoạn khó khăn, thăng trầm trong đời sống của con người. Lý do ông đưa ra, đó là vì khi ta bỏ cuộc lúc bị thử thách hoặc gặp những thăng trầm, thì ta sẽ không có cơ hội để nhìn thấy sự hứa hẹn tốt đẹp trong mùa xuân cuộc đời sẽ đến, như ánh nắng sẽ lại chan hòa sau cơn mưa. Ta cũng sẽ bỏ lỡ những nét đẹp tuyệt vời của mùa hạ như tình yêu và hy vọng, cùng những thành quả tuyệt vời có thể thu hoạch được trong mùa thu của cuộc đời sau khi ta đã sống hết lòng với mọi người suốt đời mình.

Ông khuyên các con phải nhẫn nại vượt qua những thử thách của đời sống vì chúng chỉ là tạm thời, rồi điều tốt đẹp hơn chắc chắn sẽ đến khi họ đặt trọn niềm tin vào Thiên Chúa Toàn Năng. Tốt nhất là có một cuộc sống giản dị, ân hậu trong lời nói, thật lòng yêu thương tha nhân và quan tâm đến mọi người quanh ta, còn những việc khác hay phó thác cho Đức Chúa Trời như lời Thánh Kinh có chép:

Hãy tìm kiếm điều thiện, chớ theo đuổi điều ác,
Để các con được sống.
Bấy giờ, Chúa, Đức Chúa Trời Toàn Năng,
Sẽ thật sự ở với các con, như các con thường nói.
(A-mốt 5:15)

Quý thính giả thân mến,

Người cha già trong câu chuyện nầy nhắc tôi nhớ đến người cha thân yêu đã qua đời gần sáu năm rồi. Thế nhưng ông vẫn để lại trong chúng tôi những dấu ấn sâu đậm về một tình yêu bao là vô bờ bến.

Cha tôi bị mất đi thị lực sau một cuộc giải phẫu mắt không thành công. Năm ấy ông chỉ mới ngoài 50 tuổi. Hơn 30 năm sống không nhìn thấy ánh sáng mặt trời, cha tôi chẳng hề than thân trách phận nhưng vẫn vui sống. Chấp nhận sự giới hạn về thể chất, nhưng không để sự giới hạn ấy bào mòn đi niềm tin vào sự chăm sóc của Thiên Chúa Từ Ái. Điều này giúp cho cha của chúng tôi luôn có thái độ lạc quan trong cuộc sống, ngay cả khi ông đang phải trải qua hoàn cảnh bệnh tật và gặp những khó khăn trở ngại của tuổi già. Thái độ lạc quan trong cuộc sống của ông nhắc tôi nhớ đến hai câu thơ mà thi sĩ Kahlil Gibran, một nhà thơ Hoa Kỳ gốc Lebanese của thế kỷ 20, đã viết như vầy:

Thức giấc vào buổi sớm mai với con tim chắp cánh
Và dâng lời cảm tạ vì có thêm một ngày nữa để yêu thương.

Đó là hình ảnh của cha tôi khi tôi gặp lại ông sau nhiều năm xa cách. Trở về mái nhà xưa với nhiều kỷ niệm đẹp thời thơ ấu, tôi vui mừng nhưng cũng đau xót nhìn cha tôi với đôi kính đen che đôi mắt mù lòa. Những ngày về thăm và gần gũi cha tuy ngắn ngủi, nhưng cũng cho cha con chúng tôi thời gian tâm sự và thông cảm nhau.

Tôi cảm động biết bao khi thấy mỗi buổi sáng sớm, khoảng 5 giờ sáng, cha tôi thức giấc, đứng lên bên cạnh giường ngủ và cất lời ca ngợi, cảm tạ Đức Chúa Trời, và sau đó ông cầu nguyện cho con cháu trong gia đình. Có hôm hai cha con ngồi trò chuyện, tôi thú nhận rằng nếu tôi ở trong hoàn cảnh mù lòa của cha lúc tuổi còn trẻ, không biết tôi có chịu đựng nổi mà tiếp tục cuộc sống hay không hay sẽ buông xuôi mọi chuyện.

Tôi nói mình ngưỡng mộ cha vì thái độ lạc quan và bình an của ông. Điều ấy đem lại cho tôi sự an ủi mỗi khi nghĩ đến cha đang ở một nửa bên kia của quả địa cầu. Cha tôi trầm ngâm một lúc, rồi ông thú nhận rằng thời gian đầu bị mất thị lực là cả một sự tuyệt vọng và đau đớn. Từ trước đến nay, cha là người duy nhất kiếm tiền nuôi sống gia đình. Những ngày ấy đối với cha thật hết sức khó khăn để học cách sống thích hợp với hoàn cảnh tật nguyền của mình và vượt qua mặc cảm. Sự lo âu về lợi tức cho gia đình cũng là một gánh nặng khiến cha hầu như đêm ngày bất an. Điều khó khăn hơn nữa, là việc cố gắng giữ vẻ bình thản để mẹ con chúng tôi đừng quá đau lòng.

Cha con chúng tôi đã tâm sự với nhau một cách cởi mở và rất chân thành. Ông nói rằng đời người có nhiều nỗi thăng trầm, và hầu như ai cũng phải trải qua những giai đoạn khổ đau, mất mát trong cuộc sống. Điều quan trọng, đó là đừng để nỗi đau trong hiện tại hoặc một giai đoạn nào đó của cuộc đời che khuất hoặc hủy diệt đi niềm vui và hy vọng của tương lai. Ông vui mừng khi thấy tôi đã trưởng thành và đã làm mẹ. Cha cũng khuyên tôi phải có thái độ nhẫn nại trước mọi thử thách, khó khăn của hôn nhân và cuộc sống, và cũng khuyên tôi luôn đặt đức tin nơi Đức Chúa Jesus, là Đấng có quyền năng biến đổi và tái tạo cuộc đời cho những ai tin nơi Ngài. Theo cha tôi, đó là điều tốt đẹp nhất tôi có thể ban tặng cho con cái của mình.

Kính thưa quý thính giả,

Điều quý giá nhất mà tôi nhận được từ nơi cha tôi, đó là đức tin không lay chuyển đặt nơi Thiên Chúa là đấng đầy tình yêu thương. Sống trong mù lòa, cha tôi vẫn dâng lời cảm ơn Chúa về sự chăm sóc của Ngài trên cuộc sống mỗi ngày. Cha thật sự có sự bình an trong tâm hồn khi nói rằng tuy Chúa đã cất đôi mắt thuộc thể của ông đi, nhưng ban cho ông đôi mắt thuộc linh để nhận biết Chúa và gần gũi Chúa hằng ngày. Đức tin của cha tôi cho tôi sự vững tin tuyệt đối vào sự chăm sóc của Chúa Nhân Từ, và mỗi khi sóng gió của cuộc đời ập đến, tôi lại nhớ lời kêu gọi của Chúa Jesus:

Hỡi những kẻ mệt mỏi và nặng gánh ưu tư, hãy đến cùng Ta. Ta sẽ cho các con được yên nghỉ. Hãy mang ách của Ta và học theo Ta, thì tâm hồn các con sẽ tìm được yên nghỉ, vì Ta có lòng dịu hiền và khiêm tốn, vì ách Ta dễ chịu và gánh Ta nhẹ nhàng. (Ma-thi-ơ 11:28-30)

Khi giao phó cuộc đời trong sự chăm sóc thương yêu của Chúa Jesus, tôi có sự bình an như Vua Đa-vít của người Do Thái khi xưa đã tuyên bố:

Ngài đã ban lòng tôi tràn đầy niềm vui,

và rằng:

Tôi sẽ nằm và ngủ bình an.
Vì chính Ngài, lạy Chúa,
Chỉ một mình Ngài khiến cho tôi ở an toàn.
(Thi 4:7a, 8)

Ngày nay cha tôi đã qua đời, nhưng mỗi khi nhớ đến cha tôi không buồn đau tuyệt vọng, vì tin chắc rằng cha con chúng tôi sẽ gặp lại nhau nơi thiên quốc, là nơi không có sự hư nát và đau khổ. Vì đã tin vào Chúa Jesus, chúng tôi cũng nhận được lời hứa về cuộc sống vĩnh cửu mà chính Thánh Giăng cũng đã xác quyết rằng:

"… Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta sự sống vĩnh phúc và sự sống này ở trong Con Ngài. Ai có Đức Chúa Con có sự sống; ai không có Con của Đức Chúa Trời thì không có sự sống." (1 Giăng 5:10-11).

Chính Chúa Jesus cũng đã xác nhận: "Chính Ta là sự sống lại và sự sống, người nào tin Ta, dù có chết, cũng sẽ sống".

Ngày nay, khi đã có nhiều kinh nghiệm trong đời, tôi nhận biết rằng của cái vật chất chúng ta tích lũy cho con cái chỉ là những vật chất chóng tàn, những lời khuyên dạy con cái dù có hữu ích cho đời sống đến đâu chăng nữa, cũng không giúp con cái chúng ta sống hoàn toàn hạnh phúc. Và cho dù con người có được hạnh phúc hay giàu sang trong một thời gian trên thế gian này đi chăng nữa, thì mọi điều ấy cũng chấm dứt khi ta từ giã cõi đời, mà điều đáng lo ngại, là chẳng có gì bảo đảm về đời sau. Thế nhưng đức tin nơi Chúa Cứu Thế sẽ đem cả gia đình quý vị vào đời sống vĩnh cửu và tràn đầy tình yêu của Thiên Chúa Từ Ái.

Ngày Thân Phụ năm nay, chúng tôi xin kêu gọi những người cha trong gia đình hãy cho con cái mình món quà quý nhất, đó là sự sống vĩnh cửu qua việc tin nhận Chúa Jesus Christ làm Cứu Chúa của đời sống mình. Lời Kinh Thánh có chép rằng:

Vì Đức Chúa Trời yêu thương nhân loại, đến nỗi đã ban Con Một của Ngài, để ai tin nhận Đấng ấy sẽ không bị hư mất, nhưng được sự sống vĩnh phúc. (Giăng 3:16).

Chúng tôi xin kính chúc quý thính giả một Ngày Thân Phụ vui vẻ bên gia đình và bạn bè. Mong được gặp lại quý thính giả vào tuần sau.