"Circle of Love" by Jeannie S. Williams - Tùng Tri chuyển ngữ

Khi Tri vừa lên năm tuổi, một hôm kia, cô giáo lớp mẫu giáo kêu các trò trong lớp, vẽ lên giấy bất cứ điều gì mà chúng thương yêu. Tri vẽ bức tranh gia đình của nó... rồi sau đó, nó lấy ra một cái bút sáp crayon màu đỏ và vẽ một cái vòng tròn thật lớn, bên cạnh những cái hình người bằng que, trên tờ giấy vẽ của nó. Tri muốn viết một chữ vào trong cái vòng tròn lớn đó, do vậy nó đứng dậy, ra khỏi chỗ ngồi, rồi đi về phía bàn của cô giáo.

Nó hỏi: "Cô ơi! Làm sao mình đánh vần chữ...?"

Nhưng trước khi nó có thể chấm dứt câu hỏi, cô giáo biểu nó phải quay về chỗ ngồi và cũng đừng gây mất trật tự trong lớp một lần nữa. Tri phải xếp tờ giấy có hình vẽ lại và nhét vào trong túi quần.

Khi Tri từ lớp mẫu giáo về nhà ngày hôm đó, nó nhớ lại cái hình vẽ trong ngày, bèn moi ra tờ giấy vẽ từ trong túi quần ra. Nó đặt tờ giấy vẽ trên cái bàn ăn trong nhà bếp, rồi vuốt lại cho thẳng thắn, rút ra một cái viết chì từ chiếc túi đi học, rồi nhìn ngắm nghía vào cái vòng tròn lớn màu đỏ trên hình vẽ. Mẹ của Tri lúc đó đang bận rộn chuẩn bị cho buổi ăn tối, nhưng Tri muốn vẽ cho xong cái hình vẽ của mình trước khi nó đem khoe với mẹ nó.

"Mẹ ơi! Làm sao mình đánh vần chữ...?"

Nhưng mẹ nó liền ngắt lời: "Tri, bộ con không thấy mẹ đang bận sao hả? Sao con không đi ra ngoài chơi đi... mà đừng có đóng cửa cái rầm, con có nghe chưa?"

Tri phải gấp cái tờ giấy vẽ lại và đút lại vào trong túi quần.

Chiều tối hôm đó, Tri lại moi tờ giấy vẽ từ trong túi quần ra. Nó lại nhìn đăm đăm vào cái vòng tròn lớn màu đỏ trên hình vẽ, rồi chạy vội vào nhà bếp để kiếm lại cây viết chì để lại trên bàn hồi chiều. Nó muốn vẽ cho xong cái hình vẽ của mình trước khi nó đem khoe với ba nó. Nó vuốt lại các nếp nhăn trên tờ giấy và đặt tờ giấy trên sàn nhà, bên cạnh cái ghế dựa của ba nó.

Nó hỏi: "Ba ơi! Làm sao mình đánh vần chữ...?"

Nhưng ba nó liền ngắt lời: "Tri, bộ con không thấy ba đang đọc báo hả? Ba không muốn bị quấy rầy lúc này. Sao con không đi ra ngoài chơi đi... mà đừng có đóng cửa cái rầm, con có nghe chưa?"

Tri lại phải gấp cái tờ giấy vẽ lại và đút lại vào trong túi quần. Sáng hôm sau, mẹ Tri tìm thấy cái tờ giấy được gấp lại đó khi bà lục túi quần của nó trước khi đem quần áo đi giặt. Mẹ Tri ném tờ giấy đó vào thùng rác mà không hề mở ra xem, cùng với một viên sỏi, một cọng dây và ba viên bi ở trong túi mà Tri nhét vào trong khi chơi ở bên ngoài sân nhà.

Khi Tri đã được ba mươi tuổi, đứa con gái của Tri là Trân, đang ngồi vẽ trên một tờ giấy. Đó là một hình vẽ về gia đình. Tri chợt phá cười lên khi đứa con gái lên năm tuổi của mình chỉ vào một cái hình người bằng que khẳng khiu, rồi nói rằng: "Đây là ba đó!"

Bé Trân cũng cười theo ba nó. Tri cũng nhận ra một cái vòng tròn lớn màu đỏ mà con gái mình đã vẽ bên cạnh các hình người bằng que, và anh đưa ngón tay của mình lần theo một cách chậm rãi cái đường kẻ của vòng tròn đó.

"Ba đợi con một chút nhe!"

Vừa nói, bé Trân vừa nhảy xuống từ lòng ba nó. Ngay sau đó, nó trở lại với một cái viết chì đang giữ chặt trên tay. Ba nó bèn dạt bức vẽ qua một bên để bé Trân có thể nhảy tọt vào ngồi gọn vào lòng.

Bé Trân đặt cây viết chì ở trên đầu của cái vòng tròn lớn màu đỏ trong cái hình vẽ, rồi hỏi: "Ba ơi! Làm sao mình đánh vần được chữ "THƯƠNG"?"

Tri ôm con trong đôi cánh tay của mình, rồi cầm lấy bàn tay nhỏ bé của con, vừa viết, vừa giúp nó đánh vần.

Tri bảo con: "Chữ "THƯƠNG" đánh vần là "T-H-Ờ-I G-I-Ờ". Khi THƯƠNG là dành THỜI GIỜ cho nhau đó, Trân ơi!"

Ảnh Hưởng Trên Cuộc Đời Con

Unknown Author - Tùng Tri chuyển ngữ

Khi ba hay mẹ nghĩ rằng con không thấy…

Nhưng khi con thấy ba mẹ treo cái hình vẽ đầu tiên của con lên cánh cửa tủ lạnh, và ngay lập tức, con muốn vẽ thêm một cái hình nữa.

Khi con thấy ba mẹ cho một con mèo lạc ăn, và con học được mình phải tử tế với súc vật.

Khi con thấy mẹ làm cho con chiếc bánh mà con thích, và con học được những điều bình thường có thể trở nên những kỷ niệm thật đáng nhớ trong đời.

Khi con thấy ba mẹ cầu nguyện, và con khám phá ra có Thiên Chúa là Đấng con có thể luôn luôn trò chuyện và con học biết tin cậy nơi Ngài.

Khi con thấy mẹ làm một bữa ăn và đem đến cho người bạn đang bị bệnh, và con học biết được rằng, tất cả chúng ta đều có bổn phận chăm sóc nhau.

Khi con thấy ba mẹ dành thời giờ và tiền bạc để giúp những người không có gì cả và con học được rằng những ai có được một ít nên giúp người không có gì cả.

Con nhận được nụ hôn của ba mẹ trước khi ngủ và con thấy mình được thương yêu và thật an bình.

Khi con thấy ba mẹ chăm sóc nhà cửa và mọi người trong đó và con học được mình phải chăm sóc giữ gìn những gì mình được ban cho.

Khi con thấy ba mẹ gánh lấy trách nhiệm, thậm chí ba mẹ không thấy dễ chịu về điều đó và con học biết rằng, con phải có trách nhiệm khi mình lớn lên.

Con thấy những giọt nước mắt lăn xuống từ đôi mắt của ba mẹ và con học biết rằng đôi khi có những thương tổn trong cuộc đời, nhưng mà mình có quyền được khóc.

Con thấy ba mẹ quan tâm chăm sóc cho con và con ao ước trở nên con người tốt nhất và hữu dụng nhất.

Con nhìn xem ba mẹ và học được hầu hết những bài học cần thiết để trở nên một con người tốt và có kết quả khi con lớn lên.

Con nhìn lên ba mẹ và muốn nói rằng: "Cảm ơn về tất cả mọi điều mà con đã thấy khi ba mẹ nghĩ rằng con không hề nhìn theo"