Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Mỗi con trẻ là một cá nhân độc đáo và đầy tiềm năng được Đấng Tạo Hóa ban cho. Nếu các bậc cha biết trân quý và dành thì giờ để đào tạo chúng, thì khi lớn lên, con trẻ đó trở thành phước hạnh cho đời.

Có một cậu bé kia giữa đêm, đến gõ cửa phòng của cha mẹ nói: "Ba! Con khát nước quá, xin ba cho con một ly nước". Người cha đang ngáy ngủ, thức dậy quát: "Không có nước gì cả! Ngủ đi". Cậu bé trở về phòng nhưng sau đó quay lại và nói: "Ba! Con khát thật mà, xin ba cho con một ly nước". Người cha vừa mới ngủ lại, thức giấc bảo: "Không có nước gì cả, nếu mà con đòi nước nữa ba sẽ đánh đòn con". Đứa bé buồn và lủi thủi về phòng, nhưng quay lại ngay: "Ba! Khi mang roi đến, ba nhớ mang theo một ly nước cho con".

Thưa quý vị, Thánh Kinh cho biết con cái là món quà của Đức Chúa Trời cho cha mẹ. Dẫu rằng có lúc cha mẹ mỏi mệt, nhức đầu vì con, dẫu lắm khi cha mẹ buồn phiền bực tức, nhưng con cái lúc nào cũng là tặng phẩm quý báu từ Chúa:

Chúa cho chúng ta con cái làm cơ nghiệp,
Tử tôn là phần thưởng của Ngài.
Con sinh trong tuổi thanh xuân,
Như mũi tên trong tay chiến sĩ.
Phúc cho người đông con
Vì sẽ không bị thua sút,
Khi tranh chấp với kẻ thù tại cửa thành.
(Thi Thiên 127:3-5)

Sau khi biết con cái là quà tặng của Đức Chúa Trời, cha mẹ cũng cần nên biết phải làm cách nào để biến tặng phẩm đó thành phước hạnh - bằng cách nuôi dạy chúng trở nên người hữu dụng mai sau. Một trong những cách để dạy trẻ thơ con đường chúng phải theo là ước mơ cho chúng - nhìn thấy trước tương lai rực sáng của chúng.

Quý vị đã thăm Disney Land ở California Hoa Kỳ chưa? Cái hay của Disney Land là người sáng lập tên là Walt Disney. Ông nhìn thấy trước vùng đất thần tiên xinh đẹp nầy, thấy trước cái thế giới xinh đẹp mà trẻ em sẽ vui hưởng.

Hai ngàn năm trước, Chúa Jesus đi khắp xứ Ga-li-lê, dạy dỗ trong các nhà hội, giảng tin lành của nước Đức Chúa Trời, và chữa lành mọi thứ tật bịnh trong dân. Một ngày kia: Người ta đem trẻ con đến gần Chúa, để Ngài đặt tay ban phúc cho em, nhưng các môn đệ quở trách họ, không cho quấy rầy Chúa. Thấy thế, Chúa Giê-xu không hài lòng, Ngài bảo các môn đệ: "Cứ để trẻ con đến gần Ta, đừng ngăn cản, vì Nước Trời thuộc về những người giống các em ấy. Ta cho các con biết: Ai không tiếp nhận Đức Chúa Trời như con trẻ, sẽ không được vào Nước Trời." Rồi Ngài bồng các em, đặt tay lên đầu, ban phúc cho. (Mác 10:13-16)

Chúng ta thấy Chúa rất quý yêu trẻ con. Dẫu bận rộn đến đâu, nhưng Ngài không quên lãng trẻ con. Ngài giận khi các môn đệ cản ngăn cha mẹ đem con cái đến xin Ngài đặt tay chúc phước. Họ tưởng Chúa quá bận, không có thì giờ cho trẻ con. Không, Chúa biết rõ thì giờ dành cho trẻ con vô cùng quan trọng, nên Ngài bồng các em, đặt tay lên đầu chúc phước cho chúng.

Là bậc làm cha làm mẹ, chúng ta phải dâng trình con cái mình cho Chúa, để Ngài nâng niu chúc phước. Bậc làm cha làm mẹ nào biết ước mơ, mong con mình sẽ làm những việc lớn, và hết lòng cầu xin, đeo đuổi việc ấy thì mình sẽ toại nguyện. Vì phần lớn tương lai của con cái nằm trong tay của cha mẹ.

Trong thời Chúa Jesus, người ta rất khinh thường trẻ con, nhất là những bé gái. Có lần một viên chức La-mã viết thơ cho vợ của ông ta đang có thai rằng: "Nếu là con trai hãy giữ, còn nếu gái thì trấn nước". Nhưng đối với Chúa, trẻ con cũng quý trọng như người lớn, bé trai cũng như bé gái, tất cả đều là cơ nghiệp, báu vật của Chúa ban tặng cha mẹ. Và bổn phận của cha mẹ là phải quý yêu, săn sóc, nuôi dưỡng, đào luyện con trở thành người hữu dụng cho đời. Chúa còn dùng hình ảnh của trẻ con để ví sánh những người hưởng được nước Trời. Chúa phán: "Nếu các con không được đổi mới, thành như em bé, các con sẽ chẳng được vào Nước Trời" (Ma-thi-ơ 18:3)

Chúa cũng gọi những người đặt niềm tin vào nơi Ngài là "Bầy nhỏ của Ngài" Vì những người đó có lòng chân thật, không giả trả như những con chiên non nớt "Bầy chiên bé nhỏ của Ta, đừng lo sợ, vì Cha các con rất vui lòng ban Nước Trời cho các con" (Lu-ca 12:32). Khi nhận quà, trẻ con đặt lòng tin vào người tặng quà. Đặc tính của trẻ con là lúc nào cũng tin tưởng vào cha mẹ. Chính vì vậy mà những ai có đức tin vào Chúa như trẻ con nương dựa, tin tưởng vào cha mẹ thì người đó mới hưởng được nước thiên đàng.

Quý vị có ước mơ gì cho con cái mình không? Nếu chưa, quý vị hãy ước mơ và vẽ kế hoạch cho con cái mình. Lời Chúa bảo chúng ta rằng: "Hãy dạy cho trẻ thơ con đường nó phải theo; Dầu khi nó trở về già, cũng không hề lìa khỏi đó" (Châm Ngôn 22:6). Qua mạng lệnh nầy có hai điều chúng ta phải chú ý: (1) Dạy dỗ hay đào luyện (2) Con Đường.

(1) Dạy dỗ. Để dạy dỗ hay đào luyện trẻ thơ chúng ta cần phải có sách giáo khoa. Trên thế giới nầy có rất nhiều sách giáo khoa, nhưng chỉ có một sách hay nhất là Thánh Kinh. Sở dĩ người Do Thái thành công trên thế giới nầy bởi vì họ dùng lời dạy Thánh Kinh là quyển sách giáo khoa đầu tiên. Thầy cô giáo đầu tiên của trẻ thơ chính là cha mẹ. Kết quả người Do Thái được đánh giá là dân tộc thông minh nhất thế giới. Theo trang mạng baomai.blogspot.com thì: Dân số người Do Thái trên thế giới hiện nay vào khoảng xấp xỉ 13 triệu người (tức là khoảng 0.21% dân số thế giới - số liệu năm 2000), tức là cứ 470 người thì có 1 người Do Thái. Vậy nhưng, vào khoảng giữa thế kỷ 19, 1/4 các nhà khoa học trên thế giới là người Do Thái, và tính đến năm 1978, hơn một nửa giải Nobel rơi vào tay người Do Thái. Như vậy có đến 50% đóng góp cho sự tiến bộ của loài người chỉ do 0.21% dân số đảm nhiệm.

Những tên tuổi lớn của thế kỷ 20 có thể kể đến như bộ óc thế kỷ Albert Einstein, Sigmund Freud, Otto Frisch v.v. đều là người Do Thái. Dù không phải là chủng tộc lớn, vậy nhưng không một nhóm chủng tộc nào có thể sánh được với người Do Thái về khả năng và thành tích vượt trội. Ngoài yếu tố di truyền, yếu tố quan trọng hơn hết khiến người Do Thái thành công là lời dạy của cha mẹ rằng con cái phải có lòng kính sợ Đấng Tạo Hóa, phải có ước mơ to lớn, có lòng khao khát kiến thức, sống tích cực, có trí tưởng tượng phong phú, bền bỉ v.v…

(2) Con Đường mà trẻ thơ phải đi là con đường nào? Theo nghĩa của tiếng Do Thái cổ, con đường ở đây còn có nghĩa là uốn nắn. Cha mẹ phải dạy con cái mình là chỉ có đường duy nhất là đi theo con đường của Đức Chúa Trời như lời cầu nguyện của vua David rằng:

Chúa Hằng Hữu ôi, Ngài đã quan sát và biết con.
Chúa biết khi con ngồi hay đứng
Dù ở xa Chúa hiểu tư tưởng con.
Chúa xét xem lộ trình, quán trọ,
Ngài quen thuộc từng hành động con.
Lời con nói chưa ra khỏi miệng Chúa của con đã biết hết rồi.
Chúa che chở phía sau phía trước,
Đặt tay Ngài trên con.
Biết như thế, con vô cùng kinh ngạc,
Vì quá cao siêu với trí óc con.
Đi đâu, con sẽ xa Thánh Linh Chúa?
Trốn đâu, con thoát khỏi mặt Ngài?
Nếu lên trời, ấy nơi Chúa ngự,
Xuống âm ty cũng vẫn thấy Ngài,
Chắp cánh bình minh bay xa tít,
Đến tận nơi góc biển chân trời,
Chúa cũng đưa tay ra dẫn dắt,
Quyền năng Ngài vẫn bảo hộ con.
(Thi Thiên 139:1-10).

Mỗi đứa bé là một cá nhân độc đáo, được Đấng Tạo Hóa phú cho khả năng và năng lực theo chương trình kỳ diệu của Ngài. Để giúp trẻ đi đúng con đường thành công phước hạnh của Chúa, có 4 điều căn bản cha mẹ phải dạy cho con: (1) Truyền Thông: Biết cách truyền đạt kiến thức theo trình độ hiểu biết của từng em. (2) Huấn luyện các em tùy theo sở thích và năng khiếu chúng. (3) Kỷ luật và hình phạt khi các em tỏ ra ương ngạnh hay biếng nhác, khen thưởng khi các em khắc phục những bài học khó (4) Tạo hứng thú cho các em, bằng lời khích lệ, khen tặng bằng lời nói, bằng quà thưởng. (5) Tạo lòng tin nơi con cái mình. Có một người cha dạy ba đứa con mình tập lội, ông dắt các con mình đến bờ sông, rồi bảo chúng nhảy xuống. Thoạt đầu các con bé nhỏ của ông khiếp sợ, không ai muốn nhảy xuống. Nhưng sau đó chúng nhảy xuống vì tin tưởng vào sự bảo vệ tài giỏi của cha mình.

Thánh Kinh đưa cách chim đại bàng dạy đàn con của chúng:

"Như phụng hoàng lay động tổ,
Bay quanh các con bé bỏng mình,
Dang cánh ra hứng đỡ,
Rồi cõng đàn con trên cánh.
Dân ta cũng được Ngài dắt dìu.
Chỉ có Chúa, chẳng có thần nào khác.
Ngài cho họ ở trên đồi cao,
Hưởng hoa mầu của đất".
(Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:11-13)

Muốn giúp con cái mình có thể bay được, chim mẹ phá tổ trên đỉnh núi, hất chim con rơi xuống, để chim con đập cánh bay. Nhưng vì còn bé, chưa kinh nghiệm, nên chim con dù cố gắng cũng rơi xuống, lúc đó chim mẹ lao xuống, bay nhanh hơn xòe cánh ra đỡ lấy rồi cõng con trên mình.

Thưa quý vị, Đức Chúa Trời cũng giống như chim mẹ, nuôi nấng dạy dỗ chúng ta. Chúa ấp ủ, Chúa dưỡng dục chúng ta qua Thánh Kinh là lời của Ngài. Vì muốn giải cứu ta khỏi tội lỗi và khỏi sự chết, Chúa Cứu Thế Jesus đã giáng trần để chết thế tội lỗi nhân loại; ngày thứ ba, Chúa sống lại và ngự trị vào đời sống những ai đón nhận Ngài vào tâm hồn. Chúa phán: "Ta không bao giờ bỏ con, chẳng khi nào quên con". (Hê-bơ-rơ 13:5b)

Chúa yêu quý vị, Ngài đã giáng trần vì quý vị. Rất mong quý vị đến với Chúa trong giờ nầy.

Kính chào quý vị và các bạn.