Tiến sĩ Gary Chapman

(Mời bạn bắt đầu cuốn sách Yêu Thương Như Một Lối Sống tại đây)

Kính thưa quý thính giả,

Trong những tuần lễ qua, chúng ta đã nghe về cuộc đời của bà Hetty Green, người keo kiệt khét tiếng nhất trong lịch sử Hoa Kỳ, là một phụ nữ đã sống vào khoảng cùng thời với Rockefeller. Nhưng trong khi Rockefeller đã hiến tặng rời rộng vào các công tác từ thiện, thì bà trở nên một huyền thoại về sự keo kiệt bủn xỉn của mình. Để tiết kiệm tiền, bà không hề sử dụng lò sưởi hay nước nóng trong nhà. Bà mặc một chiếc áo cũ và chỉ thay đổi sau khi nó đã sờn rách hết. Khi con trai bà bị gãy chân, bà không cho cậu được chữa trị như cần phải có, khiến cậu phải mất cái chân vì nó bị hoại tử. Sau khi chồng qua đời và các con đã rời khỏi nhà, bà dời chỗ ở nhiều lần trong các căn hộ nhỏ bé tại các tiểu bang khác nhau để tránh sự chú ý của sở thuế. Trong tuổi về già bà đã từ chối chữa trị chứng sa ruột và thà chịu đau đớn vì không muốn mất 150 đô-la cho ca phẫu thuật. Khi bà chết, tài sản tổng cộng cuối cùng của bà có thể lên đến khoảng 200 triệu đô-la, khiến cho bà có lẽ là người phụ nữ giàu có nhất trên thế giới vào thời đó, thế nhưng linh hồn bà lại đau buồn vì cảnh túng thiếu cùng cực.

Chúng ta đã nghe câu chuyện của cô bé Amber Coffman mười một tuổi, vào năm 1993, đã bắt đầu tổ chức nhóm Những Người Vui Lòng Giúp Đỡ cho chương trình dành cho Những người Vô gia cư để trợ giúp những người dân nghèo nhất vùng Baltimore. Cô bắt đầu bằng cách tuyển những trẻ em khác trạc tuổi cô để làm bánh mì kẹp phó-mát và thịt hun khói tại nhà cô mỗi sáng Thứ Bảy và phân phát chúng cho những người vô gia cư. Ngày nay Amber Coffman tiếp tục điều hành tổ chức cô đã sáng lập, vốn đã giúp đỡ trên 30 ngàn người và sản sinh ra 49 chương trình tương tự tại Hoa Kỳ và hải ngoại. Và mỗi tuần có sáu trăm túi thức ăn trưa được phân phát đến những người vô gia cư ở Baltimore, Maryland.

Hãy hình dung những điều bà Hetty Green đã có thể thực hiện cho những người gần gũi với bà và cho những người nghèo khó! Thế nhưng, khác với cô bé Amber Coffman 11 tuổi, bà Green đã cất giữ tất cả cho bản thân mình, hy sinh sự bình an và các mối quan hệ vì cớ một điều gì đó vốn không đem lại hạnh phúc cho bà trên đất này và cũng không thể đem nó theo với mình khi lìa đời.

Kính thưa quý thính giả,

Suốt dòng lịch sử nhân loại những sự ban tặng mỗi ngày của những người có thiện chí đã thiết lập nhiều bệnh viện, nhiều trường đại học, nhiều mái ấm cho những người vô gia cư, và nhiều trung tâm phân phát thực phẩm và quần áo trên khắp thế giới.

Nếu chúng ta có khả năng về thể chất và trí tuệ để làm việc, tình yêu thương mời gọi chúng ta đầu tư năng lực của mình trong việc kiếm tiền để rồi tới lượt mình chúng ta có thể cung ứng cho nhu cầu không chỉ của gia đình mình mà cả cho nhu cầu của nhiều người khác nữa. Ao ước ban tặng tiền bạc là một trong những khía cạnh thực tiễn, đem lại sự thỏa mãn nhất của việc đánh giá cao người khác. Giống y như mọi thứ chúng ta sở hữu hay tận hưởng, tiền bạc là một quà tặng đối với chúng ta trước tiên. Niềm vui chúng ta có được từ việc ban tặng tiền bạc chỉ là một trong nhiều lợi ích của nó.

Một số người lý luận rằng nếu thu nhập của họ nhiều hơn, họ có thể đủ khả năng để ban tặng nhiều hơn cho các chính nghĩa cao đẹp. Chúng ta có bao nhiêu tiền không quan trọng bằng thái độ của chúng ta đối với tiền bạc và thái độ của chúng ta đối với các mối quan hệ. Như tác giả W.S. Plumer đã nói, "Kẻ nào không rộng rãi với những gì mình có thực ra chỉ lừa dối bản thân khi cho rằng anh ta sẽ rộng rãi nếu như có được nhiều hơn." Nói cách khác, nếu chúng ta không ban cho từ cái "ít ỏi" của mình, chúng ta không ban cho từ cái "nhiều" của mình được.

Càng ban cho nhiều hơn, bạn càng có nhiều sự giàu có đích thực hơn.

C. S. Lewis, tác giả của đợt sách tựa đề The Chronicles of Narnia, đã từng viết: "Tôi không tin một người có thể định rõ mình cần phải ban cho đến mức nào. Tôi e rằng quy tắc an toàn duy nhất là ban cho nhiều hơn chúng ta có thể để dành. Nói cách khác, nếu sự chi tiêu vào những tiện nghi, những sự xa hoa, những trò giải trí, v.v... của chúng ta lên đến tiêu chuẩn phổ biến giữa vòng những người có thu nhập giống như mức thu nhập của bản thân chúng ta, có lẽ chúng ta đang ban cho quá ít. Nếu như của bố thí hay cứu tế của chúng ta không làm chúng ta xót dạ hay ngăn trở chúng ta chút nào thì tôi cho rằng những sự ban cho đó quá nhỏ bé. Cần nên có những điều chúng ta mong muốn làm song không thể làm được bởi vì những điều đó không nằm trong sự chi phí cho công tác từ thiện của chúng ta."[1]

Nếu bạn sống dựa vào một mức thu nhập cố định, có lẽ bạn không có khả năng để ban cho điều mà những người khác có thể ban cho, nhưng bạn có thể ban cho một điều gì đó. Một số trong những người rộng rãi nhất mà tôi từng biết đã bắt đầu với những số tiền nhỏ ​nhất. Người ta thuật lại rằng John D. Rockefeller, một trong những người giàu có nhất của thế kỷ trước và là một mẫu mực của lòng bác ái hiện đại, đã ban cho 10% của số tiền lương đầu tiên ông từng nhận được và đã gia tăng việc ban cho của ông từ đó cách dễ dàng. Hãy tưởng tượng những điều tốt lành, ích lợi nào chúng ta đã có thể làm được nếu như hết thảy chúng ta đều bắt đầu ban cho 10% của những gì mình có để khẳng định giá trị của những người khác!

Nếu tấm lòng chúng ta tập trung vào người khác, chúng ta sẽ mong muốn đầu tư mọi sự mình có vào các mối quan hệ; nếu tấm lòng chúng ta tập trung vào chính mình, thì chúng ta tìm cách tích lũy mọi thứ có thể được cho bản thân mình. Điều đó không có nghĩa là chúng ta quăng bỏ đi mọi sự mình có. Nó có nghĩa là chúng ta tận hưởng hiện tại và hoạch định cho tương lai với một tinh thần rộng lượng, không tích trữ một cách không cần thiết nhưng lên kế hoạch và ban cho xuất phát từ tình yêu thương đối với những người gần gũi với chúng ta và những người khác đang lúc khó khăn.

NHỮNG THÓI QUEN CẦN ĐẠT ĐƯỢC: Cho dù năm nay bạn có thói quen ban cho bao nhiêu đi nữa, hãy gia tăng lên 1% vào năm tới và mỗi năm kế tiếp sau đó.

Kính thưa quý thính giả,

MỖI NGƯỜI LÀ MỘT MỐI QUAN HỆ

Chúng ta không rộng lượng bởi vì chúng ta mong muốn bắt đầu một chương trình sẽ trở nên nổi tiếng khắp thế giới và giúp đỡ hàng ngàn người. Chúng ta rộng lượng bởi vì chúng ta quan tâm về các mối quan hệ. Mẹ của Amber quan tâm về việc truyền lại cho con gái bà tinh thần rộng lượng, và con gái bà đã chăm lo cho những người cô gặp gỡ.

Mẹ Teresa, người đã đem lại sự chữa lành và sự bình an cho hàng chục ngàn người bởi tinh thần rộng lượng của bà, đã từng viết: "Tôi không bao giờ nhìn vào quần chúng như là trách nhiệm của mình. Tôi nhìn vào từng cá nhân."[2] Đây là những lời lẽ tốt đẹp đáng ghi nhớ khi chúng ta đang cảm thấy choáng ngộp với tất cả mọi người, nhiều người trong số họ ở tại gia đình riêng hoặc tại nơi làm việc của mình, là những người cần sự giúp đỡ. Chúng ta được kêu gọi để rộng lượng không phải đối với một con số thống kê mà là với người ở phía trước mặt mình. Một tinh thần rộng lượng có thể đem lại sự chữa lành cho nhiều người hơn là chúng ta có thể hình dung, một mối quan hệ mỗi lúc.

Bạn ban cho những gì hay như thế nào không quan trọng,
Hãy nhớ rằng bạn đang phục vụ một con người.

Kính thưa quý thính giả,

Phát Thanh Hy Vọng xin tạm chia tay quý thính giả thân yêu tại đây. Tuần sau chúng ta sẽ nói đến câu chuyện thú vị về SỰ RỘNG LƯỢNG DẪN ĐẾN SỰ RỘNG LƯỢNG là như thế nào, và làm sao chúng ta thực hiện việc ban cho rời rộng. Chúng tôi ước mong được quý thính giả tiếp tục theo dõi tiết mục đọc sách của chúng tôi, để cùng chung tôi khám phá những bí quyết tuyệt vời trong một đời sống yêu thương chan hòa. Phát Thanh Hy Vọng xin kính chúc quý thính giả một cuối tuần thật nhiều niềm vui và bình an bên gia đình cùng bạn bè. Mong gặp lại quý thính giả vào tuần sau.

[1] C. S. Lewis, Mere Christianity (New York: Macmillan, 1952), 81-82.
[2] Mẹ Teresa, Words to Live By (Notre Dame, Ind.: Ave Maria Press, 1983), 79.

Tìm Kiếm