Tiến sĩ Gary Chapman

(Mời bạn bắt đầu cuốn sách Yêu Thương Như Một Lối Sống tại đây)

Kính thưa quý thính giả,

Tuần qua chúng ta đã kết thúc chương thứ tám, nói về đặc tính chân thật, một đặc tính không thể thiếu của một người có lối sống yêu thương trọn vẹn. Hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu phần thứ ba, cũng là phần cuối cùng của quyển sách Yêu Thương Như Một Lối Sống của Mục Sư Tiến Sĩ Gary Chapman. Trong chương thứ chín này, chúng ta sẽ nói đến việc làm thế nào để Biến Yêu Thương Thành Một Lối Sống Trong Hôn Nhân.

André Maurois, một nhà văn Pháp đã nói: Một cuộc hôn nhân thành công là một dinh thự phải được tái thiết mỗi ngày.

Hôm nay chúng ta sẽ được gặp vợ chồng Charlotte và John trong văn phòng tư vấn của tôi. Họ đã hẹn hò trong suốt thời đi học trước khi kết hôn gần nhà của ba mẹ Charlotte ở Chicago. Giờ đây, Charlotte ngồi đó, mắt liếc nhìn John, rồi cô kể:

"Hai năm đầu như ở thiên đàng. Chúng tôi sống trong căn hộ nhỏ bé này tại Bloomington; mỗi chúng tôi đều có hai việc làm và chỉ kiếm vừa đủ để trả hết số tiền chúng tôi đã nợ nhà trường, nhưng chúng tôi thật hạnh phúc. Chúng tôi đi đến một quán cà phê địa phương vào mỗi sáng Thứ Bảy và ngồi đó đọc báo với nhau."

Cô mỉm cười một chút rồi tiếp tục nói:

"John luôn đem đến cho tôi món bánh nướng quế mà tôi ưa thích nhất trong khi tôi ngồi tại bàn với ly cà phê của mình. Mỗi lần có những kỳ nghỉ, chúng tôi đi xe đạp hoặc đi xem đồ cổ."

"Rồi mẹ John trở bệnh, và năm trước khi bà mất, mọi việc trở nên khó khăn hơn. Công việc trọn thời gian của John đòi hỏi phải tăng tốc lên trong khi công việc của tôi thì chậm lại. Hầu hết những ngày cuối tuần John đều cảm thấy anh cần thăm ba mẹ mình. Một tháng trước khi mẹ anh mất, chúng tôi khám phá mình sắp có con. Chúng tôi thật bực bội về việc mọi người đều nói rằng cuộc sống chúng tôi sẽ thay đổi biết bao với sự hiện diện của một đứa bé. Nhưng đúng là mọi thứ đã thay đổi khi Caitlin chào đời. Dường như thời gian duy nhất chúng tôi dành để nói chuyện là khi chúng tôi đang thực hiện việc chăm sóc cho con và phải cập nhật thông tin về việc con đã ngủ hoặc đã ăn được bao nhiêu ngày hôm ấy."

"Tôi có mang Jackson sớm hơn là chúng tôi mong đợi, và tôi đã phải nghỉ làm. Về mặt tài chánh thì tạm ổn, bởi vì công việc của John đang tiến triển thật tốt. Nhưng tôi không thực sự cảm thấy công bằng khi phải gác công việc của mình lại. Giờ thì bọn trẻ đã đi học, và tôi đang làm việc bán thời gian, và tôi vẫn còn cảm thấy như thể tôi và John không hề thật sự thấy mặt nhau. Tôi luôn bảo anh rằng tôi muốn đi ra ngoài hẹn hò với anh, nhưng anh dường như chẳng quan tâm. Chúng tôi trả tiền các hóa đơn và giúp đỡ công việc nhà và có bạn bè đến chơi, nhưng điều đó giống như thể chúng tôi là những đối tác kinh doanh chứ không phải là những người yêu nhau nữa."

Đôi mắt của Charlotte rưng rưng lệ khi nói câu cuối cùng này. Tôi nhìn John, lúc ấy đang nhìn chằm chặp xuống nền nhà. Tôi hỏi anh.

"Anh sẽ miêu tả mối quan hệ của mình như thế nào?"

John tằng hắng giọng.

"Ồ, đúng là chúng tôi đã từng dành nhiều thời gian với nhau hơn. Chúng tôi không gây gổ nhiều. Nhưng không phải như thể là lúc đó mọi thứ đều hoàn hảo cả. Lúc nào chúng tôi cũng lo lắng về việc trả tiền thuê nhà. Tôi nghĩ mình có thể mất việc làm bất cứ lúc nào nếu tôi đã không làm việc chăm chỉ đủ. Hẳn nhiên, thỉnh thoảng chúng tôi sẽ ra ngoài uống cà phê, nhưng ít ra hiện giờ chúng tôi đang có một căn nhà xinh xắn, hai chiếc xe hơi, và bọn trẻ nữa. Cô ấy làm cho mọi việc nghe như thể chúng tôi thậm chí không yêu thương con cái của mình."

Charlotte nói gay gắt: "Anh biết là em chẳng hàm ý như thế mà,"

"Đừng ngắt lời anh," John nói trước khi xoay qua tôi.

"Cô ấy là người tự nguyện ở nhà sau khi Jackson chào đời. Nhiều ngày qua tôi đã ao ước mình là người được chợp mắt một chút vào buổi chiều thay vì phải làm việc mười tiếng đồng hồ và rồi trở về nhà và thay tã cho con."

"Giờ đây chúng tôi đang cố gắng làm cho mọi thứ trôi chảy với hai công việc. Ngày hôm kia tôi đã phải bỏ việc để đón bọn trẻ ở trường vì cô ấy có cuộc họp. Cô ấy nói là sẽ về nhà trước bữa tối, nhưng hóa ra cô ấy đã quyết định ra ngoài với vài người bạn sau buổi họp. Cô ấy gọi về khoảng bảy giờ để báo cho tôi biết. Cuối cùng tôi phải cho bọn trẻ ăn, giúp chúng làm xong bài làm về nhà, và cho chúng đi ngủ trước khi cô ấy thoải mái bước vào nhà lúc chín giờ như thể chẳng có gì là to tát cả. Bản thân tôi cũng có một cuộc họp quan trọng ngày hôm sau, và tôi đã không trù tính việc từ bỏ sáu giờ đồng hồ chuẩn bị bởi vì cô ấy quyết định đi dự tiệc."

Anh ngập ngừng. "Dầu sao đi nữa tôi cũng là người kiếm được hầu hết số tiền chúng tôi có mà."

Charlotte nhìn anh.

"Em đã có gọi sớm hơn. Em gọi khi bọn trẻ từ trường về đến nhà để biết chắc mọi việc diễn tiến tốt đẹp. Anh nói mọi thứ đều ổn và em không cần phải vội vàng. Vì thế em đã từ từ về. Và anh có bao giờ nghĩ rằng em cũng đang đem tiền về cho gia đình này không? Em sắp xếp thời gian biểu trọn cả ngày của mình xoay quanh bọn trẻ. Thỉnh thoảng em muốn có quyết định riêng về việc sẽ về nhà khi nào thôi."

"Anh nghĩ là em đang trên đường về khi em gọi. Anh muốn nói là em hãy từ từ lái xe về nhà." John nhìn tôi và nói tiếp.

"Còn việc đi ra ngoài hẹn hò ư? Điều đó sẽ thật tuyệt chỉ trừ cái việc là chúng tôi chỉ có thể vừa đủ để theo kịp cuộc sống hàng ngày. Và tôi sẽ không phiền lòng nếu như cô ấy cố gắng chịu khó hơn một chút để theo kịp mọi thứ trong nhà. Tôi không thể làm hết mọi việc được. Tôi không biết bao giờ cô ấy sẽ nhận ra được điều đó."

Charlotte nói với tôi,

"Chúng tôi có mặt ở đây bởi vì tôi đã chán sống như thế này rồi. Tôi cảm thấy như thể chúng tôi luôn sẵn sàng để gây gổ với nhau. Tôi cảm thấy như thể John luôn bực bội với tôi và tôi luôn cô đơn. Thành thật mà nói, tôi không biết chắc liệu chúng tôi có sẽ chịu đựng nổi không."

Rồi cả hai người đều nhìn tôi với câu hỏi trong đôi mắt họ mà tôi đã nhìn thấy thật nhiều lần tại văn phòng của mình: "Ông có thể khiến chúng tôi yêu nhau trở lại không?"

Phải Lòng Nhau và Va Chạm Thực Tế

Kính thưa quý thính giả,

Trong suốt nhiều năm tôi đã từng trải qua nhiều giờ lắng nghe các cặp vợ chồng chia sẻ những sự tranh chiến của họ. Lúc nào cũng vậy, mỗi người đổ lỗi cho người kia về mối quan hệ tồi tệ của họ. Mỗi người đều vô cùng mong muốn được người bạn đời yêu thương, song mỗi người đều chờ đợi người kia đi bước trước. Thật lâu trước khi đến với văn phòng của tôi, họ đã từng than phiền với nhau. Những lời than phiền của họ thường bao trùm sự kết án bởi vì mỗi người đều tin người kia đang hành động không đúng.

Cô vợ lý luận: Giá mà anh ấy thực hiện điều mình đã hứa: "yêu thương và trìu mến nhau bao lâu mà cả hai chúng ta vẫn còn sống!" Ít khi nào cô ấy hiểu rằng anh ấy cũng có những ý nghĩ và cảm xúc giống như vậy về mình. Tỉ lệ ly dị đáng kinh ngạc trong đất nước này có giá trị như là chứng cớ cho thấy rằng hàng ngàn người không hề khám phá sự tự do khỏi lối suy nghĩ nghiện ngập này.

Kính thưa quý thính giả,

Khi nghe những lời phân bua của Charlotte va John, quý thính giả có thấy điểm tương đồng nào trong hôn nhân của chính mình không? Cuộc hôn nhân của Charlotte và John sẽ đi về đâu? Cả hai sẽ làm gì để giải quyết những dị biệt trong suy nghĩ và chấm dứt sự phê phán lẫn nhau? Có cách nào để Charlotte và John làm tươi mới lại tình yêu và hạnh phúc trong hôn nhân của họ không?

Phát Thanh Hy Vọng xin tạm chia tay quý thính giả thân yêu tại đây. Chúng tôi ước mong được quý thính giả tiếp tục theo dõi tiết mục đọc sách của chúng tôi, để cùng chung tôi khám phá những bí quyết tuyệt vời trong một đời sống yêu thương chan hòa. Phát Thanh Hy Vọng xin kính chúc quý thính giả một cuối tuần thật nhiều niềm vui và bình an bên gia đình cùng bạn bè. Mong gặp lại quý thính giả vào tuần sau.

Tìm Kiếm
Chương Trình Mới