Tiến sĩ Gary Chapman

(Mời bạn bắt đầu cuốn sách Yêu Thương Như Một Lối Sống tại đây)

Kính thưa quý thính giả, tuần qua chúng ta đã chấm dứt chương thứ 9, nói về việc biến yêu thương thành một lối sống trong hôn nhân. Trong đó bảy đặc tính của tình yêu thương được thể hiện rõ nét qua cách suy nghĩ, nhận thức, hành động và cung cách cư xử giữa vợ chồng. Hôm nay chúng ta sẽ bước sang chương thứ 10, với chương đề Biến Yêu Thương Thành Một Lối Sống Trong Việc Nuôi Dạy Con.

Lydia H. Sigourney, một nữ thi sĩ người Hoa Kỳ nổi tiếng trong khoảng giữ thế kỷ 19 đã từng tuyên bố: "Bất cứ điều gì bạn muốn cho các con bạn trở nên, hãy nỗ lực bày tỏ trong đời sống và những mẫu đối thoại của chính mình."

Jonathan và Erika đang ngồi trong văn phòng của tôi. Họ đã kết hôn được hai năm. Tôi biết họ, nhưng không rõ lắm, và khi tôi thấy tên họ trên lịch làm việc của mình, ý tưởng chạy qua tâm trí tôi là: Ồ, không. Mình hy vọng họ không đang gặp nan đề về hôn nhân. Tôi ngạc nhiên cách thú vị khi Jonathan nói, "Chúng tôi chỉ khám phá ra rằng Erika đang có thai và chúng tôi nhận ra rằng mình không biết tí gì về việc nuôi dạy con cả. Tôi lớn lên trong một gia đình khá khác thường, và Erika cũng thế. Chúng tôi không muốn con của mình lớn lên trong một gia đình giống như mỗi chúng tôi đã từng có, vì vậy chúng tôi nghĩ ông có thể cho chúng tôi một sự hướng dẫn nào đó về cách học biết để trở nên những bậc cha mẹ tốt."

Tôi khẳng định với Jonathan và Erika là họ chắc chắn sẽ là người cha, người mẹ tốt vì họ đã cố gắng học hỏi một điều gì đó về việc nuôi dạy con ngay cả trước khi đứa bé chào đời. Rồi tôi bảo họ, "Điều cơ bản nhất mà cha mẹ có thể làm cho con mình là yêu thương con và dạy đứa bé yêu thương người khác. Nếu một đứa bé cảm thấy được yêu thương, nó sẽ cảm thấy an ninh và sẽ cởi mở về mặt cảm xúc để học hỏi từ cha mẹ mình. Nếu đứa bé không cảm thấy được cha mẹ yêu thương, nó dễ có khả năng kháng cự sự dạy dỗ và sửa phạt của họ nhiều hơn."

"Tôi nghĩ là chúng tôi biết về điều đó," Jonathan nói, "bởi vì cả hai chúng tôi đều không cảm nhận nhiều sự yêu thương nơi cha mẹ mình. Cha tôi rời bỏ mẹ tôi khi tôi lên năm tuổi. Tới giờ, việc nghĩ đến điều đó vẫn còn khó khăn đối với tôi. Cha của Erika tuy không bao giờ bỏ đi, nhưng ông lại rất thô bạo với mẹ cô và rất hay chê bai chị em cô. Tôi nghĩ đó là lý do vì sao chúng tôi thật lo lắng. Chúng tôi không muốn con cái chúng tôi lớn lên với những cảm xúc mà chúng tôi có đối với cha mẹ mình."

"Tất nhiên bạn có thể phá vỡ khuôn mẫu đó," tôi nói. "Nó bắt đầu bởi việc chắc chắn rằng cả hai bạn đều đang yêu thương nhau." Tôi tập trung phần còn lại của cuộc nói chuyện vào việc yêu thương con cái bởi vì tôi tin đó là điều cơ bản nhất trong tất cả các kỹ năng nuôi dạy con.

Mọi bậc cha mẹ đều suy nghĩ vào một lúc nào đó Mình đã mong muốn đi du lịch [hoặc nhận công việc này, hoặc dành nhiều thời gian hơn ở bên ngoài...], nhưng giờ đây mình có một đứa con, và mình không thể. Những ý tưởng như thế thật tự nhiên, nhưng khi chúng ta cho phép thái độ-tập trung vào-chính mình đó vượt hơn một thái độ yêu thương, con chúng ta sẽ biết điều đó. Mặt khác, khi chúng ta tập trung vào việc xây dựng các mối quan hệ đem lại sự thỏa mãn trong gia đình của mình, đứa con trở nên người nhận lãnh tình yêu thương đó.

Nếu bạn là một phụ huynh, bạn biết rằng việc nuôi dạy con làm lộ rõ ra bản tánh ích kỷ của mình dễ dàng hơn là mình muốn. Nó cũng có thể làm lộ rõ ra tình yêu thương chân thật hơn bất cứ điều gì khác - và đưa đến một trong những mối quan hệ đem lại sự đáp ứng nhiều nhất của đời sống chúng ta.

Việc yêu thương con của bạn với bảy đặc tính của tình yêu thương là kỹ năng nuôi dạy con cơ bản nhất bạn sẽ từng học được. Chúng tôi xin mời bạn tham gia bảng tự lượng giá sau đây về chính bản thân mình để thấy bạn là một người cha hay một người mẹ tốt đến mức nào.

Những điểm mạnh trong việc nuôi dạy con của tôi là gì?

Theo một thang điểm từ 0 đến 10, với 10 là cao nhất, hãy xếp loại chính mình về mức độ bạn đã từng bày tỏ những đặc điểm sau đây của tình yêu thương với con cái của bạn trong bảy ngày vừa qua: Hãy ghi nhớ những điểm mạnh và những điểm yếu trong trí khi bạn đọc phần còn lại của chương này. Bạn tự cho mình được mấy điểm về mức độ:

_____ Tử tế
_____ Kiên nhẫn
_____ Tha thứ
_____ Nhã nhặn
_____ Khiêm nhường
_____ Ban cho
_____ Chân thật

Một Câu Chuyện về Buổi Biểu Diễn Nhạc

Julie, một người mẹ trẻ, kể cho tôi nghe về một sự cố mới xảy ra với đứa con trai bảy tuổi của cô và câu chuyện này cung cấp một cách thức tuyệt vời để nhìn vào những đặc tính của tình yêu thương qua lăng kính của việc nuôi dạy con.

Trong nhiều tuần lễ Caleb, con trai của Julie, luôn miệng nói về buổi biểu diễn nhạc trong trường dành cho lớp hai của cậu. Cậu thật hồi hộp vì sẽ được chơi trống trong bài hát cuối cùng. Khi buổi chiều của ngày trình diễn càng đến gần hơn, Julie nhận ra rằng cô thật sự không thể xin nghỉ làm việc ngày hôm ấy. Cô bảo Caleb là cô sẽ tham dự buổi diễn tập ngày hôm trước và ba cậu sẽ tham dự buổi biểu diễn chính thức. Caleb dường như hài lòng với kế hoạch đó.

Hôm diễn tập Julie chăm chú theo dõi khi cô giáo dạy nhạc, Bà Horner, dần dần không còn kiểm soát được căn phòng đầy học sinh lớp hai. Các nhạc cụ vào nhịp sai, bọn trẻ nhìn chăm chăm phía trước thay vì hát, và tiếng trẻ con nói cười ồn ào càng lúc càng trở nên ầm ĩ hơn. Julie có thể thấy là Bà Horner bị nản lòng. Cô cũng có thể nhận ra cậu bé Caleb nhạy cảm đang cố kiềm chế tình trạng mệt lả của mình trước sự hỗn loạn trong căn phòng và sự tức giận trong giọng nói của cô giáo.

"Cô cần tất cả các em ngồi xuống ngay tại chỗ liền bây giờ!" Bà Horner cuối cùng đã hét to lên át cả tiếng ầm ĩ hỗn loạn lúc đó.

Trước việc này, Caleb chạy ra khỏi phòng.

Julie chạy theo cậu. Cô tìm gặp cậu bé đang khóc tại vòi phun nước. Cô quỳ xuống để nhìn vào mắt cậu và nói, "Có nhiều thứ đang diễn ra trong đó, phải không con?"

"Con ghét tất cả! Con ghét Bà Horner! Con ghét dàn trống! Con ghét người ta hét vào con! Con sẽ không quay trở vào đó nữa!" Caleb la to qua hàng nước mắt giận dữ.

Julie cúi người xuống trước giọng hét của cậu bé và phải cố kềm giữ để không nói với cậu rằng cậu đang phản ứng quá dữ dội. Cùng lúc đó cô muốn đưa cậu mau chóng về nhà, nơi mà cậu sẽ được an toàn. Thằng bé nhạy cảm quá là do lỗi của mình, cô nghĩ. Lẽ ra mình đã phải làm một điều gì đó để chuẩn bị nó cho mọi việc như thế này.

Thay vào đó, cô nói, "Caleb này, mẹ hiểu vì sao con bực tức, nhưng chúng ta không la hét như vậy. Con không cần sử dụng những lời lẽ gây tổn thương khi con giận dữ." Julie dành ra nhiều phút nói chuyện với Caleb về những điều đang diễn ra trong phòng diễn tập và giải thích rằng những người khác có lẽ cũng nản lòng nữa. "Nhưng chúng ta cần quay trở vào trong đó. Bà Horner đã làm việc thật vất cả với tất cả các con, và con đang nỗ lực thật tốt."

Cuối cùng Julie đã có thể đưa cậu con đang đầm đìa nước mắt quay trở lại phòng diễn tập, đi ngang qua những đôi mắt tò mò của các thầy cô giáo và một ít phụ huynh khác. Cháu đang bị ốm; đó là lý do vì sao hôm nay thật khó khăn hơn những ngày khác, Julie muốn giải thích. Cháu có một tấm lòng thật rộng lượng... Nhưng cô giữ im lặng, gật đầu để khích lệ Caleb, và yên lặng ngồi trong một chiếc ghế xếp cho đến cuối buổi diễn tập.

Caleb làm xong mọi việc ngày hôm ấy, nhưng buổi tối đó cậu và Julie đã diễn lại toàn kịch bản một lần nữa.

"Con sẽ không đi!" Caleb la to trong khi ném những con thú nhồi bông của mình một cách có hệ thống ngang qua căn phòng. Julie nhìn thấy trước một trận chiến có thể xảy ra.

Julie phàn ứng ra sao trước hành động ngang ngược của con trai mình? Julie cần phải làm gì để giữ sự điềm tĩnh trước mặt con mà vẫn có thể cho con biết mình không đồng ý với thái độ vô lý của nó?

Kính thưa quý thính giả,

Tuần sau chúng ta sẽ có câu trả lời cho bà mẹ trẻ Julie này. Chúng tôi ước mong được quý thính giả tiếp tục theo dõi tiết mục đọc sách của chúng tôi, để cùng chúng tôi khám phá những bí quyết tuyệt vời trong một đời sống yêu thương chan hòa. Phát Thanh Hy Vọng xin kính chúc quý thính giả một cuối tuần thật nhiều niềm vui và bình an bên gia đình cùng bạn bè. Mong gặp lại quý thính giả vào tuần sau.

Tìm Kiếm
Chương Trình Mới