Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Vào khoảng độ ba mươi tuổi, Chúa Giê-xu bắt đầu xuất hiện trước công chúng, đi nhiều nơi để loan báo về chương trình cứu chuộc nhân loại mà Thiên Chúa đã giao phó cho Ngài.

Phi-e-rơ, còn được gọi là Si-môn, vốn làm nghề đánh cá, là một trong bốn môn đệ đầu tiên của Chúa Giê-xu.

Cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa Chúa Giê-xu và Phi-e-rơ được đánh dấu bằng một kỷ niệm thật khó quên: Đó là sau một đêm ông và các bạn chài đánh cá thật nhọc nhằn mà không bắt được gì, thì Chúa Giê-xu đã hướng dẫn họ thả lưới một lần nữa. Miễn cưỡng nghe lời, nhưng kinh ngạc thay, lần này họ bắt được nhiều cá đến nỗi lưới sắp rách, cá chất đầy hai thuyền mà không hết, thuyền khẳm đến nỗi gần chìm.

Trong lúc Phi-e-rơ đang kinh khiếp, thì Chúa Giê-xu đã kêu gọi ông: "Con đừng sợ, từ nay trở đi, con sẽ cứu vớt người".

Phi-e-rơ và em mình là Anh-rê, cùng với hai bạn chài là Gia-cơ và Giăng từ đó bỏ nghề đánh cá, trở nên môn đệ của Chúa Giê-xu, để cùng tham dự trong chương trình cứu rỗi tâm linh con người.

Chúa Giê-xu có tất cả là mười hai môn đệ.

Trong mười hai môn đệ, Phi-e-rơ là người có cá tính nổi bật nhất.

Phi-e-rơ đầy nhiệt huyết, trực tính, mạnh mẽ, mau mắn trong lời nói cũng như trong hành động.

Có lần, Chúa Giê-xu hỏi các môn đệ nghĩ rằng Ngài là ai, thì chỉ duy Phi-e-rơ là người duy nhất tuyên xưng rằng "Thầy là Chúa Cứu Thế, Con Đức Chúa Trời hằng sống."

Qua lời tuyên xưng này, Chúa Giê-xu đã khen Phi-e-rơ và đặt ông vào vị trí thật quan trọng trong chương trình của Ngài.

Nhưng ngay sau đó, khi Chúa Giê-xu nói trước cho các môn đệ biết rằng, Ngài sẽ lên thủ đô Giê-ru-sa-lem, chịu nhiều đau khổ do các nhà lãnh đạo Do-thái, và bị giết, nhưng ba ngày sau sẽ sống lại, thì Phi-e-rơ cho rằng đây là những lời nói "tiêu cực", nên đã đem Chúa Giê-xu ra một nơi riêng mà can gián rằng: "Đức Chúa Trời nào nỡ vậy! Thầy sẽ không bị như thế đâu!". Vì lời can gián này, Chúa Giê-xu quở trách Phi-e-rơ nặng nề vì đã suy luận hạn hẹp theo ý riêng mà không tin vào lời báo trước của chính Con Một Thiên Chúa.

Do cá tính quá hăng say và có phần bốc đồng, Phi-e-rơ đã để lại thật nhiều kỷ niệm khác thật khó quên trong suốt ba năm gần gũi với Chúa Giê-xu; nhưng kỷ niệm đáng nhớ nhất, đã ảnh hưởng thật sâu đậm trong quãng đời còn lại của chính ông, đã xảy ra vào những ngày cuối cùng, trước khi Chúa Cứu Thế bị xử chết treo trên thập hình.

Vào lúc ấy, tiếng tăm của Chúa Giê-xu đã được đồn ra khắp nơi. Với lời giảng dạy đầy chân lý, đi kèm với thật nhiều phép lạ, dân chúng ngày càng mến mộ Ngài. Nhưng điều này đã khiến các nhà lãnh đạo Do-thái giáo ngày càng ghen tức, vì họ thấy uy tín của họ bị lung lay, quyền lợi tôn giáo của họ bị đe dọa. Từ lâu, họ đã tìm cách bắt giết Chúa Giê-xu nhưng không được; cho đến khi một môn đệ của Ngài tên là Giu-đa, vì ham tiền, đã cam tâm chỉ báo cho họ.

Trong một bữa ăn tối với các môn đệ để kỷ niệm Lễ Vượt Qua hằng năm theo như phong tục của người Do-thái, Chúa Giê-xu biết trước giờ hy sinh thật đau đớn và nhục nhã của mình sắp đến, Ngài cho các môn đệ biết mình sắp phải ra đi; thì Phi-e-rơ hăng hái xin đi theo cho dù bất cứ nơi nào, sẵn sàng đồng khổ đồng chết với Thầy của mình.

Thực ra, lúc ấy Phi-e-rơ không thể hình dung được thảm cảnh hãi hùng mà Chúa Giê-xu sẽ phải trải qua. Đứng trước lời nói hăng hái của Phi-e-rơ lúc đó, Chúa Giê-xu cảnh báo trước với Phi-e-rơ rằng: "Ta bảo cho con biết, hôm nay khi gà chưa gáy, con sẽ ba lần chối không biết Ta!".

Sau buổi ăn tối hôm đó, Chúa Giê-xu cùng với các môn đệ đi đến vườn Ghết-sê-ma-nê, là nơi Ngài thường đến để cầu nguyện. Giu-đa, người môn đệ phản trắc, đã chỉ điểm cho các nhà lãnh đạo Do-thái giáo sai một cơ binh thật đông, mang theo đèn đuốc và khí giới vào vườn để bắt và điệu Ngài đến dinh trưởng tế để hạch tội, như sử gia Lu-ca có tường thuật như sau:

"Bọn ấy bắt Chúa Giê-xu điệu đi và giải đến dinh trưởng tế. Phi-e-rơ theo sau Ngài xa xa. Khi bọn ấy nhóm lửa giữa sân dinh, ngồi quây quần với nhau, Phi-e-rơ cùng ngồi với họ. Bỗng một người tớ gái thấy Phi-e-rơ đang ngồi bên ánh lửa, nhìn ông và nói: "Người này cùng bọn với ông ấy!"

Nhưng Phi-e-rơ chối: "Này chị, tôi đâu có biết ông ta!"

Một lúc sau, có người trông thấy Phê-rơ lại bảo: "Anh cũng là người của bọn đó!" Nhưng Phi-e-rơ chối: "Không phải đâu, anh ơi!"

Độ một giờ sau, lại có người khác quả quyết: "Đúng rồi, tên này cũng theo ông ấy, vì nó là người Ga-li-lê."

Nhưng Phi-e-rơ đáp: "Anh ơi, anh nói gì tôi không hiểu!" Ngay khi Phi-e-rơ còn đang nói thì gà liền gáy. Chúa quay lại, nhìn Phi-e-rơ; ông sực nhớ lời Chúa đã bảo: "Hôm nay, khi gà chưa gáy, con sẽ chối Ta ba lần." Phi-e-rơ liền đi ra ngoài, khóc lóc đắng cay"

Quý thính giả thân mến,

Sau khi chứng kiến Thầy mình bị bắt, bị hạch hỏi, bị xử oan, bị làm nhục, bị đánh đòn, bị đóng đinh vào cây thập tự và cuối cùng bị treo lên cho đến chết, các môn đệ đau đớn, kinh hoàng, thất vọng và lẫn trốn; nhưng trong tất cả các môn đệ, Phi-e-rơ là người đau đớn nhất, khổ sở nhất và mang nhiều mặc cảm nhất.

Ngày nào, Phi-e-rơ là người môn đệ kề cận, xông xáo, mạnh mẽ, ấy vậy mà khi Thầy mình lâm nạn, thì ông cũng người sợ hãi, hèn nhát, đến nỗi đã chối quanh tới ba lần rằng ông không hề biết hay có liên hệ gì với Ngài cả.

Sau khi Chúa Giê-xu bị đóng đinh và chôn vào mộ đá được ba ngày, thì một sự kiện thật bất ngờ đã xảy ra. Các bà thân tín với Ngài, khi đi thăm mộ, đã chứng kiến tảng đá nặng cả tấn chặn cửa mộ đã được lăn qua, bên trong ngôi mộ đã trống, xác của Ngài không còn ở đó nữa, và một thiên sứ trong mộ có nói với họ: "Đừng sợ, các bà tìm Chúa Giê-xu người Na-xa-rét đã bị đóng đinh. Ngài sống lại rồi, không còn ở đây. Hãy xem chỗ người ta đặt Ngài. Hãy đi nói cho các môn đệ của Ngài và cho Phi-e-rơ hay rằng Ngài đi trước các ông tới Ga-li-lê; tại đó các ông sẽ thấy Ngài như Ngài đã bảo các ông."

Tại sao vị Thiên sứ phán "Hãy đi nói cho các môn đệ của Ngài và cho Phi-e-rơ hay"?

Tại sao vị Thiên sứ lại nêu đích danh Phi-e-rơ?

Có thể lắm, vì mặc cảm tội lỗi, lúc ấy Phi-e-rơ đã tự tách rời ra khỏi hàng ngũ các môn đệ.

Chúa Giê-xu thấu rõ niềm đau của Phi-e-rơ, nên đã khiến vị Thiên sứ nói như vậy, để bày tỏ sự quan tâm và tha thứ của Ngài đến với ông. Chưa hết, sau khi phục sinh sống lại từ cõi chết, Ngài đã xuất hiện riêng với Phi-e-rơ trước để đem ông trở lại trong hàng ngũ với các môn đệ khác, trước khi Ngài xuất hiện hai lần trước tất cả các môn đệ.

Tuy vậy, Phi-e-rơ vẫn không trút bỏ được mặc cảm nặng nề vì đã ba lần chối Ngài, cho nên mặc dù được ba lần tận mắt gặp lại Chúa Giê-xu phục sinh, nhưng sau đó ông đã quyết định rời hàng ngũ một lần nữa, để trở lại nghề cũ là đánh cá, như sứ đồ Giăng có ký thuật các như sau:

"Si-môn Phi-e-rơ nói: "Tôi đi đánh cá đây!" Mấy người kia đáp: "Chúng tôi cùng đi với anh!" Họ ra đi, xuống thuyền, nhưng suốt đêm ấy chẳng bắt được gì cả.

Trời vừa rạng đông, Chúa Giê-xu đến đứng trên bờ, nhưng các môn đệ không nhận ra Ngài.

Chúa Giê-xu hỏi họ: "Các con ơi, không được con cá nào sao?" Họ thưa: "Không được chi cả."

Ngài bảo: "Các con hãy thả lưới bên phải mạn thuyền thì sẽ được." Họ thả lưới thì được quá nhiều cá, nên kéo lên không nổi.

Lúc ấy, môn đệ Chúa Giê-xu yêu quí bảo Phi-e-rơ: "Chúa đấy!" Vừa nghe bạn nói: "Chúa đấy!" Si-môn Phi-e-rơ liền lấy áo ngoài khoát lên mình (vì ông đang ở trần) và nhảy xuống nước. Các môn đệ khác chèo thuyền vào, kéo theo mẻ lưới đầy cá. Họ không cách xa bờ bao nhiêu, chỉ độ một trăm thước mà thôi.

Vừa lên bờ, họ thấy có cá đang nướng trên lửa than và có cả bánh nữa.

Chúa Giê-xu bảo họ: "Giờ hãy đem vài con cá các con mới đánh được lại đây!"

Si-môn Phi-e-rơ lên thuyền, kéo lưới đầy cá lớn vào bờ, đếm được một trăm năm mươi ba con. Dù cá nhiều đến thế, mà lưới vẫn không rách. Chúa Giê-xu bảo họ: "Các con hãy lại ăn điểm tâm!" Không một môn đệ nào dám hỏi Ngài: "Ông là ai?" vì họ biết rõ chính là Chúa. Chúa Giê-xu lại gần, lấy bánh đưa cho các môn đệ, rồi cũng đưa cá nữa. Đây là lần thứ ba Chúa Giê-xu hiện ra cho các môn đệ sau khi Ngài sống lại từ kẻ chết.

Khi họ ăn điểm tâm xong, Chúa Giê-xu hỏi Si-môn Phi-e-rơ: "Si-môn, con của Giăng! Con yêu kính Ta hơn những người này không?" Ông thưa: "Vâng, thưa Chúa, Chúa biết con yêu mến Ngài." Chúa bảo: "Hãy nuôi dưỡng đàn chiên con của Ta."

Ngài lại hỏi lần thứ nhì: "Si-môn, con của Giăng! Con yêu kính Ta không?" Ông thưa: "Vâng, lạy Chúa, Chúa biết con yêu mến Ngài." Ngài bảo: "Hãy chăn đàn chiên của Ta."

Ngài lại hỏi lần thứ ba: "Si-môn, con của Giăng! Con yêu mến Ta chăng?" Phi-e-rơ buồn lòng vì Chúa hỏi mình đến lần thứ ba: "Con yêu mến Ta chăng?" Nên thưa lại: "Lạy Chúa, Ngài biết tất cả. Ngài hiểu rõ là con yêu mến Ngài." Chúa Giê-xu bảo: "Hãy nuôi dưỡng đàn chiên Ta"

Kính thưa quý thính giả,

Các nhà phân tâm học cho biết, cách hữu hiệu nhất để chữa lành một vết thương lòng cho người nào là đem người đó đến với khung cảnh để người đó buộc phải đối diện với những nguyên nhân gây nên vết thương lòng đó.

Khi Phi-e-rơ rời bỏ hàng ngũ, trở về nghề xưa để đánh cá, Chúa Giê-xu phục sinh đã đến với ông bên bờ biển, nhóm lên một đóm lửa than để nướng cá cho ông và các môn đệ khác cùng ăn.

Ánh lửa hồng bên bờ biển lúc rạng đông gợi nhớ ánh lửa hồng hôm nào trong sân của dinh trưởng tế trước lúc gà gáy, khi Phi-e-rơ vì sợ hãi đã chối Thầy mình tới ba lần.

Bữa ăn sáng với cá nướng bên bờ biển, gợi nhớ buổi tiệc chia ly hôm nào, khi Phi-e-rơ bày tỏ tấm lòng đồng sống đồng chết với Thầy mình và lời báo trước của Chúa Giê-xu đến với ông.

Trong giây phút sum họp quây quần bên nhau bên bờ biển hôm ấy, Chúa Giê-xu đã gọi đích danh Phi-e-rơ ba lần và hỏi: "Si-môn, con của Giăng, con yêu mến Ta chăng?".

Phi-e-rơ đã chối Chúa Giê-xu ba lần. Sau khi phục sinh sống lại, Ngài đã ba lần đến với người môn đệ đầy đau khổ này, không một lời khiển trách, nhưng chỉ kêu gọi đích danh ông ba lần, hỏi ông ba lần, để ông có được ba lần công khai tái xác nhận tình yêu của ông với Ngài.

Chúa Giê-xu đã tha thứ Phi-e-rơ hoàn toàn.

Chúa Giê-xu đã phục hồi Phi-e-rơ trọn vẹn.

Trong lần gặp gỡ đầu tiên, lúc đó Phi-e-rơ đang đánh cá, Chúa Giê-xu đã kêu gọi ông bước theo sứ mạng "cứu vớt người".

Trong lần Phi-e-rơ trở lại nghề cũ đánh cá, sau khi được tha thứ và phục hồi, Chúa Giê-xu đã nhắc ông về sứ mạng ban đầu là "chăn chiên của Ngài".

Quý thính giả thân mến,

Chúa Cứu Thế Giê-xu là Con Một của Thiên Chúa, vì yêu nhân loại, đã bằng lòng giáng trần trong thân xác một con người, sau khi chịu đóng đinh cho đến chết trên cây thập tự, để lãnh bản nợ tội thay cho nhân loại, để hứng chịu thay bản án chết cho quý vị và tôi, Ngài đã phục sinh sống lại từ cõi chết!

Chúa Giê-xu không chết luôn nhưng đã đắc thắng tử thần để sống lại, vì Ngài là Thiên Chúa Ngôi Hai, với thẩm quyền tuyệt đối trên sự sống và sự chết!

Nếu Chúa Giê-xu không phục sinh, thì các môn đệ của Ngài cũng đã chết luôn trong lo âu sợ sệt!

Nếu Chúa Giê-xu không đắc thắng tử thần và sống lại, thì Phi-e-rơ sẽ mang mãi gánh nặng mặc cảm cho đến hết cuộc đời!

Nhưng Chúa Giê-xu đã thực sự phục sinh sống lại, để rồi bên ánh lửa hồng trên bờ biển năm xưa, Ngài cũng đã phục hồi hoàn toàn người môn đệ Phi-e-rơ.

Thánh sử có ghi lại, vài tuần lễ sau đó, trong ngày lễ Ngũ Tuần, có đông đảo mọi sắc dân tập trung về kinh thành Giê-ru-sa-lem, đi đầu trong các môn đệ khác, Phi-e-rơ đã can đảm đứng lên để làm chứng về sự chết và sự sống lại của Chúa Giê-xu, với kết quả khoảng ba ngàn người tin nhận Chúa Cứu Thế, khởi đầu sự lan rộng của niềm tin Cơ-Đốc ra khắp thế giới trong suốt hơn hai mươi thế kỷ qua.

Câu chuyện về Phi-e-rơ không chỉ là Chúa Giê-xu phục hồi sứ mạng cho môn đệ của mình, nhưng Ngài cũng là tình yêu tràn đầy khoan nhân tha thứ, đã phục sinh sống lại để chữa lành vết thương lòng của một người bạn dấu yêu nữa.

Thân chào quý vị và các bạn.