Tiến sĩ Gary Chapman

(Mời bạn bắt đầu cuốn sách Yêu Thương Như Một Lối Sống tại đây)

Kính thưa quý thính giả,

Tuần qua chúng ta đã nói về việc áp dụng yêu thương như một lối sống trong việc nuôi dạy con bằng cách áp dụng các đặc tính của một người đầy tình yêu thương trong đời sống gia đình. Chúng ta cần nhớ rằng trẻ con rất nhạy cảm và không muốn sự thật được bọc đường. Một mối quan hệ lành mạnh giữa cha mẹ và con cái không thể được xây dựng trên những lời nói dối vì bạn là người đầu tiên trên thế giới mà con bạn tin cậy. Lời nói, hành động và thái độ của cha mẹ ở trong cũng như bên ngoài gia đình cần phải nhất quán với nhau.

Con trẻ biết chính xác điều gì làm chúng ta bực dọc, làm chúng ta hài lòng, và làm chúng ta cảm động. Mỗi ngày chúng có thể làm lộ rõ ra điều tốt nhất hoặc điều tồi tệ nhất của bản tính chúng ta, hay đúng hơn, chúng ta có thể "để cho" chúng làm nổi bật điều tốt nhất hoặc điều tồi tệ nhất. Như với bất kỳ mối quan hệ nào, chúng ta không dựa vào những hành động của con cái mình để xác định cách thức mình bày tỏ tình yêu thương. Với tình yêu thương như một lối sống, chúng ta tìm cách để nuôi dạy con vì lợi ích của con cái chúng ta và vì sự thỏa mãn được nhìn thấy điều mà tình yêu thương có thể thực hiện trong tấm lòng một người khác. Chúng tôi cũng đã đưa ra một số câu hỏi để quý thính giả suy gẫm và thảo luận, để chọn lựa và áp dụng cho chính mình trong cuộc sống hằng ngày.

Kính thưa quý thính giả, Hôm nay chúng ta sẽ bước sang CHƯƠNG MƯỜI MỘT nói về việc Biến Yêu Thương Thành Một Lối Sống Trong Nơi Làm Việc.

MARY ANN KELTY, một nhà văn nữ nổi tiếng tại Anh Quốc vào thế kỷ 19 đã từng viết rằng: "Những sự tử tế nhỏ nhặt, những thái độ cư xử lịch sự nhỏ nhặt, những sự quan tâm nhỏ nhặt thường xuyên được thực hành... đem lại một sự thu hút lớn lao đối với tính cách hơn là sự phô trương của những tài năng và những thành tựu vĩ đại."

Chúng ta đã nghe câu chuyện trong công ty của Ramona như sau. Ramona nhìn chăm chăm vào bức thư điện tử ở trước mặt cô với những giòng chữ đầy tính phô trương được Jeff gửi đến cho phòng tiếp thị, phòng kế hoạch và phòng sản xuất. Trong đó, Jeff viết: "Chúng tôi thật hào hứng để thông báo buổi liên hoan khai trương của chiếc máy Tomkins mới. Buổi liên hoan sẽ được tổ chức vào Thứ Tư tuần sau lúc 10 giờ sáng tại phòng hội nghị. Để chuẩn bị cho buổi triển lãm thương mại giữa năm, chúng ta sẽ trưng bày sản phẩm và đề ra những phương cách mới để thực hiện các chiến lược dựa trên kế hoạch độc đáo của sản phẩm. (Các bạn sẽ nhận thấy rằng phòng kế hoạch đã đưa chúng ta sang một hướng hơi khác với hướng đã hoạch định từ ban đầu). Kế đó chúng ta sẽ ăn mừng vì chiếc máy mới tuyệt diệu mà chúng ta chờ đợi thật lâu này đã được chuyển đến." Anh ta chấm dứt với vài câu phát biểu tích cực hơn.

Ramona giận điên người, và cơn giận của cô thật sâu lắng. Câu chuyện cũ rích giữa cô với Jeff chồng chất với những quả mìn: Anh ta có những sự trông mong không thực tế. Anh ta thúc đẩy những ý kiến riêng của mình mà chẳng chịu lắng nghe người khác. Anh ta có những nhận định nghe có vẻ vui vui nhưng lại hạ bệ người khác xuống. Trong những lúc Roman cảm thấy nhẹ nhàng hơn, cô cũng biết rằng Jeff làm tốt công việc của mình và đang cố gắng hết sức có thể được. Song đây không phải là một trong những giây phút cô cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Cô nhắc điện thoại lên rồi đặt nó xuống lại. Cô đứng lên rồi ngồi xuống. Rồi cô nhổm dậy, chạy như bay vào văn phòng của Tim đối ngang hành lang, và đóng cửa lại. Tim xoay lại trong chiếc ghế của anh với một cái nhìn hiểu biết:

- Tôi biết rồi, tôi mới vừa đọc xong.

- Bức thư điện tử đó chỉ là một ví dụ nữa về việc Jeff không chịu lắng nghe. Tôi nói với anh ta tuần trước rằng chúng ta sẽ không sẵn sàng cho một cuộc họp khai trương trong vòng ít nhất là một tháng. Và anh có thấy những sự chỉ trích cay độc về đường hướng hay thay đổi của chúng ta không? Đúng là anh ta chẳng hiểu gì cả. Có lẽ nếu anh ta đã để ý đến những sự thử thách thử nghiệm thì anh ta sẽ hiểu tại sao chúng ta đã phải thay đổi giữa chừng. Tôi thật chán việc anh ta nói chúng ta lúc nào cũng đang chậm trễ. Chỉ vì muốn làm cho mình trông tốt đẹp mà anh ta làm cho mọi sự có vẻ như là lỗi của chúng ta cả. Tôi chẳng thấy anh ta tại văn phòng lúc tám giờ tối khi tôi đang làm việc ở đây."

"Tôi biết rồi," Tim nói. "Anh ta luôn đem đến cho chúng ta một thời kỳ khó khăn khi anh ta thậm chí không biết việc đứng về phía chúng ta trong tiến trình là như thế nào. Nếu chúng ta trưng bày chiếc máy trong mùa này, chúng ta sẽ không bao giờ có cơ hội để sửa chữa bộ phận pin của máy trước khi chúng ta bắt đầu nhận các đơn đặt hàng."

Họ ngước nhìn lên khi Meghan, vị giám thị của họ, gõ cửa và bước vào. "Chỉ muốn gửi trả cái này lại cho anh thôi," chị nói khi trao cho Tim một bìa kẹp hồ sơ.

"Cảm ơn. Này, chị có thấy thư điện tử của Jeff không?"

"Có, tôi sẽ đi nói chuyện với anh ta về việc đó ngay đây. Tôi thật sự không nghĩ chúng ta sẽ sẵn sàng vào Thứ Tư tuần sau, các bạn có nghĩ thế không?"

Tim và Ramona liếc nhìn nhau với sự hài lòng. "Chúng tôi vừa mới nói chuyện về điều đó," Ramona nói. "Jeff có nan đề với các chi tiết, phải không? Hay có lẽ chỉ vì anh ta không lắng nghe?"

"Được rồi, tôi sẽ cho các bạn biết điều tôi nghe được." Meghan đóng cánh cửa phía sau chị lại.

"Tôi đã chán ngấy việc này," Ramona nói sau khi Meghan rời khỏi phòng. "Tôi nghĩ chúng ta cần nói chuyện với Meghan về việc vì sao Jeff không nên ở trong vị trí đó." Tim và Ramona tỏ ra thương hại Jeff thêm vài phút nữa và thường hạ thấp giọng xuống thành những lời thì thầm to nhỏ khi họ bàn tán những lỗi lầm của người đồng nghiệp hỗn xược này. Chẳng bao lâu Meghan lại gõ cửa.

"Chỉ muốn cho các bạn biết là tôi đã nói chuyện với Jeff. Chúng ta sẽ dời buổi khai trương sang tháng sau. Như thế chúng ta sẽ có thêm ít thời gian nữa để phối hợp công tác với nhau, và lúc đó Mark sẽ có mặt ở thành phố, vì vậy anh ta có thể tham gia với chúng ta. Tôi đã bảo Jeff chúng ta vẫn còn đang hướng tới buổi triển lãm thương mại, nhưng chúng ta thực sự mong muốn biết chắc là chúng ta có sản phẩm tốt nhất có thể được."

"Jeff thậm chí không biết Mark sẽ đi công tác khỏi thành phố à?"

Meghan nhướng cặp chân mày lên. "Thật ra Jeff đã lên lịch cuộc họp sớm bởi vì anh ta biết các bạn muốn Mark có mặt ở đó, và anh ta đã nghe tin rằng Mark sẽ sẵn sàng. Lâu rồi tôi không nhìn thấy Jeff phấn khích về một đề án như lần này. Anh ta nôn nóng trình bày đề án trong buổi đó."

"Tôi nghĩ anh ta không biết phòng sản xuất vẫn cần làm việc về bộ phận pin." Ramona cố gắng tỏ ra độ lượng đối với sự sơ suất của Jeff cũng như sự thiếu hiệu quả của sản phẩm.

"Anh ta biết là có vấn đề, nhưng anh ta nghĩ chúng ta sẽ có đủ để tiếp tục. Anh ta cho biết các bạn đã bàn về điều đó tuần trước."

Ramona ngập ngừng. Cô sẽ không nhân nhượng với Jeff ở điểm này. "Chúng tôi đã nói chuyện về cách thức sẽ có thể họp mặt sớm nhưng sẽ tốt hơn nếu lên lịch buổi họp trễ hơn."

"Được rồi, đó không phải là điều anh ta đã nghe. Dù sao đi nữa, chúng tôi đã quyết định rồi. Anh ta sắp gửi một thư điện tử khác trong vài phút nữa." Meghan đã bắt đầu rời khỏi phòng khi Ramona gọi chị trở lại.

"Thật ra khi nãy chúng tôi đang nói về việc làm sao mà loại chuyện như thế này lại xảy ra quá thường xuyên với Jeff," Ramona thì thầm. "Chị không nghĩ vậy sao?"

Kính thưa quý thính giả,

Hành động và lời nói của Ramona với người giám thị về Jeff sẽ được Meghan tiếp nhận như thế nào? Liệu Jeff có gặp những rắc rối trong công ty của anh không? Anh có bị đuổi việc vì lời nói xấu của Ramona không? Phát Thanh Hy Vọng xin tạm chia tay quý thính giả thân yêu tại đây. Chúng tôi ước mong được quý thính giả tiếp tục theo dõi tiết mục đọc sách của chúng tôi, để cùng chúng tôi khám phá những bí quyết tuyệt vời trong một đời sống yêu thương chan hòa. Phát Thanh Hy Vọng xin kính chúc quý thính giả một cuối tuần thật nhiều niềm vui và bình an bên gia đình cùng bạn bè. Mong gặp lại quý thính giả vào tuần sau.

Tìm Kiếm