Kính thưa quý thính giả,
Trong hai câu chuyện của hai tuần trước mang tên Những Câu Chuyện Bằng Tranh Trong Hoa Ngữ và Thượng Đế Của Người Trung Hoa, chúng ta có dịp theo chân các nhà sử học và khảo cổ học để đi lùi lại dòng lịch sử hơn 4500 năm của dân tộc Trung Hoa.
Qua sử sách và các di tích còn lại ngày nay, qua cung cách thờ Trời lúc mới lập quốc và nhất là qua cách ghép các mẫu tự Hoa ngữ theo lối hội ý, đa số các nhà sử học có khuynh hướng cho rằng người Trung Hoa đầu tiên xuất phát từ vùng bình nguyên Lưỡng Hà tại Trung Đông vào thời điểm xảy ra sự kiện tháp Ba-bên.
Chương 11 của sách Sáng Thế Ký, quyển sách đầu tiên của Kinh Thánh, có ký thuật khi con người hợp tác với nhau, với ý định để xây một cái thành và một cái tháp chót cao đến tận trời để làm rạng danh của họ, thì Thiên Chúa ngăn trở chương trình này bằng cách khiến cho ngôn ngữ của họ xáo trộn, không còn có thể hiểu nhau và từ đó loài người phân tán ra khắp nơi trên thế giới theo ngôn ngữ của từng nhóm.
Những người Trung Hoa đầu tiên tản lạc và đi vào lãnh thổ riêng của họ, mang theo lối sống ở cố hương và cách thờ Trời giống như cách tuyển dân Do-thái thờ phượng Đức Chúa Trời được ghi trong Kinh Thánh. Ngày nay, khái niệm nguyên thủy về "Thượng Đế" của người Trung Hoa đã bị mai một và lệch lạc rất nhiều, sau ảnh hưởng của thời gian và của rất nhiều tôn giáo khác nhau.
Tuy vậy, những người Trung Hoa đầu tiên cũng mang từ cố hương những kiến thức về công trình sáng tạo của Thiên Chúa được truyền khẩu qua nhiều đời. Khi định cư tại vùng đất mới, họ sử dụng những kiến thức này để ghép những chữ tượng hình đơn giản lại với nhau, để tạo nên những chữ hội ý, dùng để diễn tả những khái niệm trừu tượng. Những chữ hội ý theo lối này vẫn còn giữ những nét nguyên thủy trong Hoa ngữ cho đến ngày nay, như để thêm vào một bằng chứng sống cho nhân loại về công trình sáng tạo diệu kỳ của Đấng Tối Cao.
Trong Hoa ngữ, chữ "đầu tiên" 先 được bắt đầu ở phía trên với chữ "bụi đất" 土, kết hợp với một dấu gạch xiên bên trái biểu hiện cho"sự sống"và bên dưới là chữ "nhân" hay "người" 人.
"đầu tiên" 先 = "sự sống" 〳 + (thổi vào) "bụi đất" 土 + (thì thành) "người" 人
Sách Sáng Thế Ký 2:7 có ký thuật Thiên Chúa tạo dựng con người đầu tiên là A-đam như vầy: "Đức Chúa Trời nắn lên loài người từ bụi đất, hà sinh khí vào lỗ mũi và người trở nên một linh hồn sống".
Chắc chắn, những người Trung Hoa cách đây khoảng 4500 năm trước phải biết đến chi tiết sáng tạo này mới có thể tạo ra chữ "đầu tiên" 先 như vậy được.
Chữ "hỏa" hay "lửa" 火 mang hình dáng một "người" 人 với hình hai đốm lửa xuất phát từ người đó. Tại sao "lửa" 火 lại xuất phát từ một "người" 人 mà không từ một vật thể nào khác? Chắc là vì A-đam và Ê-va, trước khi chưa phạm tội nghịch lại với Thiên Chúa, thân thể của hai con người đầu tiên được bao phủ bằng vinh quang chói rọi như ánh lửa, như Sáng Thế Ký 2:25 có ghi: "A-đam và vợ, cả hai đều trần truồng nhưng không thấy xấu hổ".
Nhưng từ khi hai con người đầu tiên phạm tội, giơ tay hái trái cấm ăn, với tham vọng được trở nên ngang hàng với Đấng tạo dựng ra mình, thì "ánh lửa" vinh quang đã lìa khỏi họ, như Sáng Thế Ký 3:6-7 có chép: "Người nữ thấy trái cây vừa ăn ngon vừa đẹp mắt, lại quý vì mở mang trí khôn, liền hái và ăn rồi trao cho chồng đang ở đó; chồng cũng ăn nữa. Mắt cả hai người đều mở ra và nhận biết mình đang trần truồng. Họ kết lá vả làm khố che thân".
Chữ "quang" hay "ánh sáng" 光 cũng chỉ ra những tia sáng xuất phát từ chữ "người" 人, chứ không từ một vật thể phát sáng thông thường nào khác. Sáng Thế Ký 1:27 có chép: "Đức Chúa Trời tạo loài người theo hình ảnh Ngài. Ngài sáng tạo loài người như hình ảnh Đức Chúa Trời" và Thi Thiên 104:1-2 có ghi: "Lạy Chúa, Đức Chúa Trời tôi, Ngài thật vĩ đại thay! Ngài trang phục bằng vinh quang và oai nghiêm. Ngài choàng mình bằng chiếc áo ánh sáng". Chắc hẳn, A-đam và Ê-va, lúc chưa phạm tội, thân thể cũng được phủ choàng bằng chiếc áo ánh sáng rực rỡ tuyệt đẹp như Đấng tạo dựng ra mình.
A-đam và Ê-va là thủy tổ của loài người. Chữ "tổ tiên" 祖 được ghép lại từ chữ "Thiên Chúa" 礻 và chữ "cũng giống như" 且, có phải vì hai con người đầu tiên, khi chưa phạm tội, còn phản ánh trọn vẹn ảnh tượng của Đấng Tạo Hóa, nên trông thật vinh quang cũng giống như Ngài?
"tổ tiên" 祖 = "Thiên Chúa" 礻+"cũng giống như" 且
Sáng Thế Ký 2:8-9 ký thuật tiếp: "Đức Chúa Trời trồng một khu vườn tại Ê-đen ở phía đông và đặt người Ngài đã dựng nên tại đó. CHÚA, Đức Chúa Trời khiến từ đất mọc lên mọi cây cối đẹp mắt và ăn ngon".
Con người đầu tiên chưa phạm tội còn rực rỡ sáng láng, ở trong khu vườn Ê-đen tuyệt đẹp, tận hưởng mọi sự tốt lành Thiên Chúa ban cho, vui thỏa trong sợi dây liên hệ gần gũi với Đấng Tạo Hóa.
Có phải vì vậy mà chữ "phước" 福 được ghép từ chữ "Thiên Chúa" 礻, với chữ "nhất" 一 hay "một" hay "đầu tiên", với chữ "khẩu" hay "người" 口, đi với chữ "điền" 田 chỉ về khu vườn Ê-đen ngày nào?
"phước" 福 = "Thiên Chúa" 礻 + "nhất" hay "đầu tiên" 一 + "khẩu" hay "người" 口 + "điền" hay "vườn" 田
Quý thính giả thân mến,
Khi Thiên Chúa chỉ mới tạo nên một mình A-đam, Ngài giao cho người cai quản thiên nhiên. Sáng Thế Ký 2:19 ký thuật việc làm đầu tiên của A-đam như vầy: "CHÚA, Đức Chúa Trời lấy đất nắn nên mọi thú đồng và mọi chim trời rồi đem đến cho người để xem người đặt tên chúng là gì; và bất cứ tên gì người gọi mỗi sinh vật đều thành tên riêng của nó"
Sau ngày đầu tiên làm việc bận rộn, trời chiều xế bóng, mặt trời đã ngã về phía tây, thì A-đam cảm thấy nỗi cô đơn dâng lên trong lòng, như Sáng Thế Ký 2:20 có chép tiếp: "A-đam đặt tên cho tất cả các loài gia súc, chim trời và thú rừng. Nhưng về phần A-đam thì không tìm được một người giúp đỡ thích hợp với mình".
Có phải vì vậy mà chữ "phía tây" 西 được ghép từ chữ "nhất" 一 với chữ "người" 人, được đặt trong chữ "một mãnh đất được bao bọc" 囗 chỉ về khu vườn Ê-đen?
"phía tây" 西 = "nhất" 一 (hay "một mình cô độc") + "người" 人" +(trong) "một mãnh đất được bao bọc" 囗
Ngày sắp tàn, mặt trời ngã về phương tây, A-đam cảm thấy trống vắng và cô đơn trong khu vườn Ê-đen, cho nên "khao khát" có một người thứ hai thích hợp để giúp đỡ mình. Có phải vì vậy mà chữ "cần thiết" 要 hay "khao khát" được ghép từ chữ "phía tây" 西 và chữ "người nữ" 女?
"cần thiết" hay "khao khát" 要 = "phía tây" 西 + "người nữ" 女
Thiên Chúa thấu hiểu nỗi trống vắng của A-đam, cho nên Ngài đáp ứng cho A-đam, như Sáng Thế Ký 2:18, 21, 22 có ghi: "CHÚA, Đức Chúa Trời lại nói: "Con người ở một mình không tốt! Ta sẽ dựng nên cho người một kẻ giúp đỡ thích hợp." CHÚA, Đức Chúa Trời khiến A-đam ngủ mê. Khi người đang ngủ, Ngài lấy một chiếc xương sườn của người rồi lấp chỗ thịt đó lại. Từ xương sườn lấy nơi A-đam, CHÚA, Đức Chúa Trời dựng nên một người nữ và đem đến cho người".
Trong Hoa ngữ, chữ "thịt" 肉 dường như diễn tả động tác của Thiên Chúa trong cuộc giải phẫu đầu tiên này, để tạo ra người nữ từ người nam.
Chữ "thịt" 肉 gồm có một chữ "người" 人 được lấy ra từ trong "biên giới" 冂 của một "người" 人 thứ nhì:
"thịt" 肉 = một "người" 人 được lấy ra từ "biên giới" 冂 hay "bên trong thân thể" của một "người khác" 人
Sáng Thế Ký 2:23 có ghi, khi nhận lãnh Ê-va, A-đam có nói: "Bây giờ đây là xương từ xương tôi, thịt từ thịt tôi; người này được gọi là người nữ vì từ người nam mà ra".
Có phải vì vậy mà người Trung Hoa và cả người Việt chúng ta, thường gọi vợ là "mình ơi" , vì 内xem vợ là một người đến từ "bên trong" 内 thân thể của chính mình?
Sáng Thế Ký 1:27-28 có ký thuật: "Ngài tạo nên người nam và người nữ. Đức Chúa Trời ban phước cho loài người và phán: "Hãy sinh sản gia tăng đầy dẫy mặt đất và thống trị đất. Hãy quản trị loài cá biển, chim trời và tất cả các loài vật bò trên đất."
Như vậy, chính tay Thiên Chúa nắn nên chỉ có một người nam và một người nữ đầu tiên, rồi Ngài chúc phước để họ sinh sản thêm ra nhiều trên đất. Cả dòng nhân loại đông đảo, mặc dù với nhiều sắc dân chủng tộc, nhưng tất cả đều bắt nguồn từ hai con người đầu tiên này.
Có phải vì vậy mà chữ "khởi đầu" 元, ngụ ý sự bắt đầu của gia đình nhân loại, được ghép từ "số hai" 二 và chữ "người" 人?
Kể từ khi có được Ê-va là người kề cận ôm ấp, A-đam không còn cảm thấy "cô đơn trống vắng" mỗi khi "trời ngã chiều tây" nữa, nhưng giờ đây đã được thỏa mãn an bình.
Có phải vì thế mà chữ "bình an" 安 gồm có chữ "bên trên" 冖 hay "mái nhà" và dưới mái nhà là một "người nữ" 女:
"bình an" 安 = "bên trên" 冖 hay "mái nhà" + "người nữ" 女
Khi A-đam và Ê-va đã có nhau, dưới một mái ấm, thì công trình sáng tạo của Thiên Chúa trong sáu ngày đã hoàn tất, như Sáng Thế Ký 2:1 có ghi: "Thế là hoàn thành trời, đất và tất cả vạn vật. Đức Chúa Trời hoàn tất công việc Ngài đã làm vào ngày thứ bảy, Ngài nghỉ mọi công việc Ngài đã làm".
Có phải vì vậy mà chữ "hoàn tất" 完 gồm có chữ "bên trên" 冖 hay "mái nhà" với "hai" 二 "con người" 人:
"hoàn tất" 完 ="mái nhà" 冖 có "hai" 二 "người" 人 bên dưới.
Kính thưa quý thính giả,
Thiên Chúa đã dựng nên gia đình đầu tiên của nhân loại với A-đam và Ê-va. Trong tất cả các tạo vật, chỉ duy con người được dựng nên theo như hình ảnh của Ngài, là loài xác thịt nhưng có tâm linh, có thể giao thông cùng với Đấng tạo dựng ra mình.
Khi chưa phạm tội, A-đam và Ê-va tỏa sáng rực rỡ, được gần gũi bên Thiên Chúa mỗi ngày, được tận hưởng thiên nhiên diệu kỳ trong khu vườn Ê-đen xinh đẹp và được tận hưởng nhau.
Thế nhưng điều khủng khiếp nào đã xảy ra, khiến cho A-đam và Ê-va đánh mất đi chiếc áo choàng bằng ánh sáng rạng ngời, bị đuổi ra khỏi vườn Ê-đen, bị chia cắt với Đấng tạo dựng ra mình?
Tấm bi kịch đau thương này có được ghi lại trong cách hội ý và ghép chữ của các mẫu tự Hoa ngữ hay không?
Thiên Chúa đã làm gì để cứu vớt loài người trở lại với Ngài?
Xin mời quý vị và các bạn cùng khám phá với chúng tôi qua bài Chữ Viết Hay Là Chuyện Bằng Tranh? trong tuần tới.
Thân chào quý vị và các bạn.