Tiến sĩ Gary Chapman

(Mời bạn bắt đầu cuốn sách Yêu Thương Như Một Lối Sống tại đây)

Kính thưa quý thính giả,

Trong các chương trước chúng ta đã xem xét những phẩm chất của tình yêu thương. Sau khi gặp Joe và Karolyn để giúp họ chuẩn bị cho đám tang của Joe, hàng loạt câu hỏi được đặt ra trong tôi. Vì sao anh chị em ruột thịt mất liên lạc với nhau? Vì sao các mối quan hệ bạn bè phai nhạt? Vì sao vận động viên trong cùng đội thi đấu muốn phát huy các khả năng riêng của họ hơn là mong muốn giúp cho đội chiến thắng? Vì sao công nhân trong cùng nhóm làm việc lại xoay sang tranh cạnh với nhau để được đứng đầu trong công ty? Điều gì làm cho động cơ yêu thương của chúng ta lớn lao hơn động cơ để ý tìm kiếm cho chính mình? Như tôi đã hỏi lúc bắt đầu sách này: Tình yêu thương có thực tế không? Có thể nào yêu thương cách kiên định trong cuộc sống hàng ngày, dựa vào xu hướng sống vị kỷ của chúng ta chăng? Hay nói cách khác, nếu chúng ta mong muốn thành công trong bất cứ mối quan hệ nào của mình như Joe và Karolyn đã thành công trong hôn nhân của họ, chúng ta tìm thấy khả năng để thắng hơn bản tánh vị kỷ của mình nơi đâu? Nhiều lần tôi nghe lặp đi lặp lại điệp khúc của người nói, "Tôi sẽ sẵn sàng thực hiện những sự thay đổi nếu như cô ấy sẽ thỏa hiệp với tôi." Một lời phát biểu như thế nghe có vẻ hợp lý, nhưng nó không có liên quan gì tới tình yêu thương. Cách tiếp cận cuộc sống theo kiểu tôi-sẽ-nếu-anh-sẽ này đặt cơ sở trên một suy tính hợp đồng được phác họa nhằm có được một điều gì đó mình mong muốn.

Như đã chia sẻ với bạn về cuộc hôn nhân của chúng tôi. Tôi yêu Karolyn say đắm và tôi chắc chắn là mình sẽ hạnh phúc sau khi kết hôn. Tôi tưởng tượng mình về nhà vào buổi chiều sau một ngày học vất vả, Karolyn sẽ đón tôi ở cửa và ôm hôn tôi. Tôi sẽ nghỉ ngơi trong khi cô ấy nấu bữa ăn tối. Trong khi ăn chúng tôi sẽ nhìn vào mắt nhau khi cùng nhau chia sẻ những việc xảy ra trong ngày. Sau bữa tối tôi sẽ giúp cô ấy rửa chén bát, và rồi tôi sẽ chuẩn bị các bài làm của mình trong khi cô ấy ngồi cạnh bên để đọc sách. Lúc mười giờ rưỡi mỗi tối chúng tôi sẽ cùng nhau đi ngủ và tận hưởng mối quan hệ luyến ái với nhau. Cuộc sống sẽ tuyệt đẹp.

Thế nhưng sau khi kết hôn, tôi nhanh chóng khám phá ra rằng vợ tôi không ưa thích việc ngồi trên chiếc ghế trường kỷ đọc sách trong khi tôi hoàn tất các đề tài nghiên cứu của mình trong ngày học đó. Cô ấy thích đi đến trung tâm thương mại hoặc tham gia một buổi họp mặt thân mật nơi cô có thể trò chuyện với mọi người hơn. Trong tâm trí cô ấy, 10:30 tối không phải là giờ để đi ngủ mà là giờ để nghỉ ngơi thư giãn bằng cách đọc sách hay xem ti-vi. Khi tôi thấy cô ấy ngồi đọc sách, tôi nghĩ, Tại sao em không đọc sách trong khi anh đọc sách để rồi chúng ta có thể đi ngủ cùng lúc với nhau? Chẳng bao lâu tôi biết được rằng việc đi ngủ chung không phải là một trong các mục tiêu của cô ấy. Điều tôi xem là "việc quan hệ luyến ái" không phải là ý tưởng của cô ấy về một sự kết thúc hoàn hảo cho một ngày tuyệt vời.

Những sự xung đột của chúng tôi xuất hiện rất sớm trong cuộc hôn nhân của mình. Cả hai chúng tôi đều ngạc nhiên trước mức độ sâu xa của những cảm giác tổn thương và giận dữ đối với nhau. Làm thế nào mà những cảm giác yêu thương chúng tôi đã có trong khi hẹn hò lại có thể tan biến đi nhanh như vậy sau khi đám cưới? Chúng tôi không có kỹ năng gì trong việc giải quyết xung đột bởi vì trong tâm trí của mình, chúng tôi không được có xung đột. Vì lẽ đó chúng tôi đã có nhiều lần gây gổ nhưng lại ít khi giải quyết được vấn đề, và đôi lúc thất vọng tôi bắt đầu bị quấy rầy bởi ý tưởng là mình đã cưới nhầm người. Tôi không muốn nói rằng chúng tôi đã không có những lúc thân mật vui vẻ với nhau; chúng tôi đã thực sự có những giây phút này. Tuy nhiên, ngay bên dưới cái bề ngoài đó là tất cả những sự xung đột không được giải quyết này vốn đã tạo ra khoảng cách tình cảm lớn lao giữa hai chúng tôi.

Trong suốt thời gian đó tôi đang tiếp tục chương trình thần học của mình để chuẩn bị trở thành một mục sư. Nhưng vực thẳm giữa mục tiêu trong sự kêu gọi của tôi và tính chất của mối quan hệ hôn nhân của chúng tôi lại càng rộng thêm. Tôi đang gặp khó khăn khi hình dung làm thế nào tôi có thể giúp đỡ người khác khi bản thân tôi lại cảm thấy thật vô vọng trong cuộc hôn nhân của riêng mình. Nhiều ngày nhiều tuần trôi qua tôi đã có thể lao mình vào việc học và cho rằng sau khi tốt nghiệp mọi sự sẽ đổi khác đi. Nhưng trong lòng mình tôi biết rằng đó là một ảo tưởng.

Khi thời gian tôi sẽ hoàn tất việc học của mình và bị buộc phải rời khỏi chiếc tháp ngà của giới học viện và bước vào thế giới thực càng đến gần hơn, tôi trở nên ngày càng nản lòng hơn. Trong tâm trạng thất vọng của mình tôi nói những lời xúc phạm đến Đức Chúa Trời và đổ lỗi cho Ngài vì đã đưa tôi vào một cuộc hôn nhân không thể thực hiện được. Xét cho cùng, tôi đã không cầu nguyện và cầu xin sự dẫn dắt của Ngài trước khi kết hôn sao? Và tại sao tôi đã cảm thấy thật chắc chắn rằng mình đang làm điều đúng khi lập gia đình và lại thật nản lòng sau đó? Và tôi đã chẳng cầu nguyện suốt thời gian đó rằng Ngài sẽ giúp đỡ chúng tôi tìm ra cách thức để giải quyết những mối bất hòa của mình sao? Tất cả những lời cầu nguyện đó dường như chẳng có tác dụng gì. Tôi đã nổi giận với Đức Chúa Trời và không biết làm thế nào mình lại có thể trở nên một trong những người hầu việc Ngài được.

MỘT TÌNH YÊU PHỤC VỤ

Trong một thời gian ngắn sau cái ngày tôi nổi giận với Chúa đó, mọi việc dường như trở nên khá hơn một chút trong hôn nhân của chúng tôi. Karolyn và tôi đã có một vài cuộc đối thoại vui vẻ và tìm ra những lãnh vực có thể đồng ý về một vài trong những mối xung đột của chúng tôi. Tuy nhiên, sự thay đổi rõ ràng thật ngắn ngủi, và trong vòng vài tuần lễ chúng tôi đã trở lại việc gây gổ hoặc chịu đựng trong im lặng. Tôi nhớ cái ngày xảy ra vài tuần sau đó khi tôi thưa với Chúa, "Con không biết phải làm điều gì khác nữa. Con đã làm mọi sự con biết mình cần làm, và mọi việc chẳng đang tiến triển tốt hơn chút nào. Thực ra chúng có vẻ như đang trở nên tồi tệ hơn. Con không biết làm sao con lại có thể từng giúp đỡ người khác khi con thật bất lực trong việc thay đổi cuộc hôn nhân của chính mình." Tôi kết thúc lời cầu nguyện với cùng điệp khúc mà tôi đã bắt đầu: "Con không biết phải làm điều gì khác nữa."

Khi tôi cầu nguyện xong, trong trí tôi hiện ra một hình ảnh từ một câu chuyện trong Kinh Thánh. Câu chuyện này kể về đêm trước khi Chúa Giê-xu bị treo trên cây thập tự, khi Ngài đang kỷ niệm lễ Vượt qua của người Do Thái với các môn đồ thân cận nhất của mình. Có lúc Ngài đã khiến các môn đồ đang ngồi quanh bàn kinh ngạc bởi việc đứng lên, đổ nước vào một cái chậu, và lần lượt rửa chân cho từng người. Hành động phục vụ này thường dành cho những người nô lệ thấp hèn nhất, vì đó là một công việc chẳng ai ưa thích. (Bạn có thích rửa chân cho những người đã từng đi bộ qua những con đường đầy bụi đất trong những đôi dép có quai phía sau không?) Thế nhưng Chúa Giê-xu, người lãnh đạo của cả nhóm và là Chúa của họ, đã có chủ ý thực hiện hành động phục vụ khiêm nhường, đầy yêu thương này cho các bạn hữu của Ngài.

Với hình ảnh đó đầy ắp tâm trí, sâu trong lòng tôi biết tôi đang nghe tiếng đáp lời của Chúa cho lời cầu xin của mình: "Đó là vấn đề trong cuộc hôn nhân của con. Con không có thái độ của Chúa Cứu Thế đối với vợ mình."

Kính thưa quý thính giả,

Phát Thanh Hy Vọng xin tạm chia tay quý thính giả thân yêu tại đây. Chúng tôi ước mong được quý thính giả tiếp tục theo dõi tiết mục đọc sách của chúng tôi, để cùng chúng tôi khám phá những bí quyết tuyệt vời trong một đời sống yêu thương chan hòa. Phát Thanh Hy Vọng xin kính chúc quý thính giả một tuần thật nhiều niềm vui và bình an bên gia đình cùng bạn bè. Mong gặp lại quý thính giả vào tuần sau.

Tìm Kiếm