Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Có rất nhiều người nghĩ rằng Kinh Thánh là quyển sách của các bậc anh hùng, chỉ đề cao các đấng vĩ nhân; là quyển sách chỉ ca ngợi những nhân vật siêu đạo đức, chỉ kể về những con người toàn thiện thánh khiết, không bao giờ biết sa ngã và luôn luôn chỉ làm điều đúng, điều lành.

Sự thật thì hoàn toàn ngược lại!

Kinh Thánh ký thuật lại cuộc đời thật của nhiều con người cũng rất “người” như đa số chúng ta; lắm lúc sa ngã, có nhiều vấp phạm; thậm chí có vài nhân vật dường như “vô phương cứu chữa”, chẳng có “tia hy vọng nào”. Tuy vậy, trong tình yêu bao la và ân sủng dồi dào, Thiên Chúa đã biến đổi những con người dường như vô vọng đó trở nên những con người lành, những bậc thánh nhân, để đem đến biết bao phước hạnh, an ủi và hy vọng cho vô số người khác.

Môi-se, vua Đa-vít và sứ đồ Phao-lô, cả ba đã viết tất cả 19 sách trong 66 sách của Kinh Thánh. Ba tác giả quan trọng này của Kinh Thánh có chung một đặc điểm; đó là cả ba đều từng can hệ đến việc sát nhân.

Môi-se trong lúc binh vực người đồng hương, vì bất bình đã giết chết một người Ai-cập, rồi bỏ trốn biệt xứ.

Vua Đa-vít, vì muốn chiếm đoạt người đẹp Bết-sê-ba, nên ngầm ra lệnh sắp xếp để cho chồng nàng là tướng U-ri phải rơi vào thế bí, để rồi chết tức tưởi ngoài mặt trận.

Sứ đồ Phao-lô, thời còn thanh niên có tên là Sau-lơ, đã tích cực khủng bố, lùng bắt, giam giữ nhiều tín đồ, cũng như bỏ phiếu tán thành việc sát hại họ.

Nhưng Thiên Chúa đã kêu gọi Môi-se và biến đổi ông trở nên người lãnh đạo tài đức, để giải thoát hơn hai triệu người Do-thái ra khỏi khiếp nô lệ tại Ai-cập và dẫn đưa họ về Miền Đất Hứa đượm sữa và mật.

Nhưng vua Đa-vít đã ăn năn, quay lại tìm kiếm Đấng Chân Thần, nên được Ngài gọi là “người làm Ta hài lòng”, đã thực hiện trọn vẹn chương trình của Đấng Tối Cao giao phó, đưa quốc gia Do-thái lên đến một thời cực thịnh.

Nhưng Chúa Cứu Thế Giê-xu đã tìm gặp chàng thanh niên Sau-lơ khi đang trên con đường đi lùng bắt các tín đồ, để biến đổi kẻ khủng bố trở thành một sứ đồ, để thay đổi một người chuyên bắt bớ trở nên một nhà truyền giáo ngoại hạng, và sau đó là tác giả của 13 quyển sách nền tảng của Kinh Thánh Tân Ước.

Nếu quý vị đang bi quan, cho rằng bản thân mình “chẳng còn hy vọng gì”, thì đó chỉ là suy nghĩ bi quan đầy lệch lạc của riêng của bạn mà thôi, vì Thiên Chúa luôn luôn nhìn bạn với cái nhìn hoàn toàn khác, với cái nhìn đầy triển vọng tốt lành, như Ngài đã từng nhìn đến Môi-se, vua Đa-vít và sứ đồ Phao-lô.

Bất chấp đời sống hiện tại của bạn còn nhiều ngổn ngang, có thể là đang thất nghiệp, bị phá sản, bệnh tật, yếu đuối, trầm cảm, buồn chán, cô đơn, gẫy đổ, mặc cảm quá khứ đè nặng, nhưng Đấng Tạo Hóa nhìn đến bạn vượt trên những ngổn ngang này, và Ngài đang thấy bạn trong chương trình tốt đẹp đời đời mà Ngài đã dự định cho bạn trước cả khi sáng tạo nên trời đất.

Lời Ngài có phán: “Ta có chương trình bình an thịnh vượng cho các ngươi, chứ không phải tai họa. Ta sẽ ban cho các ngươi một tương lai đầy hy vọng. Khi các ngươi kêu cầu Ta, khi các ngươi đến với Ta và nài khẩn Ta, Ta sẽ nhậm lời các ngươi. Các ngươi sẽ tìm kiếm Ta và gặp được, khi các ngươi tìm kiếm Ta hết lòng.” (Giê-rê-mi 29:11-13)

Cách đây hơn hai ngàn năm, Thiên Chúa Ngôi Hai đã tự nguyện giáng trần làm người, sinh ra trong một con người mang tên Giê-xu, để bày tỏ chương trình bình an thịnh vượng của Đấng Tạo Hóa, để đem đến tương lai đầy hy vọng của Đấng Tối Cao dành cho những ai biết tìm kiếm và quay về với Đấng tạo dựng ra mình.

Chúa Cứu Thế Giê-xu là Con Trời vô tội, nhưng đã bằng lòng để cho người ta đóng đinh và treo trên cây thập tự, chịu chết đớn đau nhục nhã, để nhận lấy bản án tội thay cho loài người, để chết thế cho mỗi chúng ta. Sau khi bị chết và chôn trong mồ ba ngày, Chúa Cứu Thế Giê-xu đã phục sinh sống lại, đem lại niềm hy vọng chiến thắng sự chết và tội lỗi, cho những ai bằng lòng tiếp nhận Ngài làm Cứu Chúa.

Bất kỳ ai đang chiến đấu vô vọng trong vòng kiềm tỏa của tội lỗi, nhưng thành tâm tin nhận vào tình yêu lớn lao và sự chết thế của Con Trời, thì được Đấng Tạo Hóa tha thứ cho mọi tội lỗi và mọi vi phạm, được Ngài cứu khỏi tình cảnh tuyệt vọng, được khôi phục lại mối quan hệ với Đấng Tối Cao, được thắp sáng lại niềm hy vọng trong tâm linh, nhận được ơn phước lớn lao cho cuộc đời trước mặt và trong chốn đời đời.

Quý thính giả thân mến,

Chúa Cứu Thế Giê-xu là nguồn hy vọng duy nhất cho toàn nhân loại, là con đường có một không hai, để nối kết mỗi chúng ta đến với nguồn phước hạnh muôn đời, như chính Ngài có tuyên bố: “Ta chính là Con Đường, Chân Lý và Nguồn Sống, chẳng bởi Ta thì không ai đến cùng Cha được” (Giăng 14:6).

Những ai đã tìm đến Chúa Cứu Thế Giê-xu không bao giờ thất vọng, nhưng chỉ tràn ngập niềm vui và ngày càng chứa chan thêm niềm hy vọng mà thôi.

Xa-chê là một người Do-thái, tham lam tiền của, can tâm làm tay sai cho ngoại bang La-mã, nhận chức vụ trưởng đoàn thâu thuế, quay trở lại vơ vét đồng bào của mình. Xa-chê tuy giàu có, nhưng lại rất cô đơn mặc cảm vì bị đồng bào Do-thái khinh bỉ xa lánh. Một ngày kia, nghe tin Chúa Giê-xu sắp đi ngang qua, vì thấp bé, không chen lại đám đông, nên ông trèo lên một cây sung, để có thể nhìn rõ mặt Ngài. Khi Chúa Giê-xu đi ngang, Ngài gọi đích danh ông: “Xa-chê, hãy xuống mau vì hôm nay Ta phải ghé lại nhà con!” và sau đó trong nhà Xa-chê, Ngài tuyên bố: “Hôm nay, sự cứu rỗi đã vào nhà này” (Giăng 19:5&9). Kể từ giây phút đó, Xa-chê đã trở thành một con người hoàn toàn mới, chẳng còn tham lam của cải nữa, cũng như mặc cảm tuyệt vọng bị mọi người khinh bỉ xa lánh cũng được gội sạch trong tâm hồn.

Các chuyên gia kinh luật bắt giải một người đàn bà ngoại tình, đưa đến Chúa Giê-xu, để xem Ngài có xử ném đá bà theo như luật của người Do-thái không. Trước tình cảnh tuyệt vọng của người đàn bà nhơ nhuốc này, Chúa Giê-xu thách thức các chuyên gia kinh luật và đám đông rằng: “Người nào trong các người chưa từng phạm tội, hãy ném đá người nầy trước đi!”. Nghe Ngài nói vậy, họ lần lượt bỏ đi từng người một, người cao tuổi đi trước, để Ngài ở lại một mình với người đàn bà đang đứng đó. Cuối cùng, Chúa Giê-xu nói với người đàn bà: “Ta đây cũng không kết tội chị đâu; về đi, từ nay đừng phạm tội nữa!” (Giăng 8:7 &11). Người đàn bà được Chúa Cứu Thế chẳng những cởi trói ra khỏi tình huống tuyệt vọng, mà còn tha thứ cho bà, đã ra về với lòng thống hối và biết ơn.

Thậm chí, trong những giây phút đau đớn khôn cùng, khi bị đóng đinh trên cây thập tự, Chúa Giê-xu vẫn tiếp tục đem đến niềm hy vọng cho những ai biết cầu khẩn đến Ngài. Một tên cướp bị treo trên một thập tự khác, bên cạnh Ngài, trong cảnh cùng đường, đã kêu van: “Thưa Chúa Giê-xu, khi về Nước Chúa, xin nhớ đến con!”, Chúa Giê-xu đáp: “Ta hứa chắc chắn: hôm nay con sẽ ở với Ta trong Thiên đàng!” (Lu-ca 23:42-43)

Kính thưa quý thính giả,

Kinh Thánh cho biết, khi bắt đầu chức vụ loan báo về chương trình cứu rỗi nhân loại, Chúa Cứu Thế Giê-xu tìm kiếm và thu nhận mười hai môn đệ.

Một trong mười hai môn đệ này là Si-môn, vốn làm nghề đánh cá, một công việc vất vả hôi hám, bị xã hội khinh thường và xem như “chẳng có hy vọng gì” cho tương lai cả.

Sứ đồ Giăng ký thuật giây phút gặp gỡ đầu tiên của Chúa Cứu Thế Giê-xu và Si-môn như sau: “Chúa nhìn Si-môn, bảo: “Si-môn con Giô-na! Từ nay Ta đổi tên con là Phi-e-rơ.” (Giăng 1:42)

Phi-e-rơ có nghĩa là “đá”, với ngụ ý niềm tin của Phi-e-rơ vào Chúa Cứu Thế sẽ trở nên vững vàng như “đá”, để từ đó hội thánh của Ngài sẽ được xây dựng và phát triển.

Trong giây phút gặp gỡ đầu tiên, Chúa Giê-xu “nhìn Si-môn”.

Đấng Tạo Hóa trong thân xác một con người, đang nhìn thấu vào một tạo vật trước mặt Ngài. Chẳng có gì có thể che khuất hay giấu kín trước cái nhìn của Con Trời: Si-môn là một con người cộc cằn, thô lỗ, nóng tính, bất chợt, ưa chao đảo, dễ giao động và rất sợ bị gièm chê. Ai ở chung quanh vùng biển hồ nơi Si-môn đánh cá, mà không biết cá tính thô lỗ cộc cằn của anh.

Chắc chắn Chúa Giê-xu cũng biết điều đó nữa, nhưng Ngài vẫn tràn đầy hy vọng nơi Si-môn.

Cái nhìn của Ngài về Si-môn thô lỗ, cũng giống cái nhìn của nghệ sĩ điêu khắc bậc thầy Michelangelo khi nhìn về một tảng đá cẩm thạch còn nguyên xi. Có lần, khi người ta hỏi Michelangelo đã sử dụng bí quyết nào để tạc nên những bức tượng cẩm thạch tuyệt đẹp, thì ông trả lời: “Tôi thấy trước một vị thiên thần trong khối cẩm thạch còn thô sơ và tôi ra sức chạm trổ để giải thoát vị thiên thần ra khỏi khối cẩm thạch đó”.

Chúa Cứu Thế Giê-xu nhìn vào Si-môn trước mặt, một con người cộc cằn, dễ chao đảo và Ngài nhìn thấy trong Si-môn một Phi-e-rơ vững chải và trung tín trong niềm tin mai sau, cho nên Ngài nói: “Từ nay Ta đổi tên con là Phi-e-rơ”.

Si-môn vô cùng sửng sốt trước cái tên gọi mới này. “Thật sao, khi Ngài biết tôi là một con người chẳng ra chi, mà Ngài vẫn kỳ vọng nơi tôi, tặng cho tôi một mỹ danh đầy ý nghĩa”.

Tấm lòng của Si-môn Phi-e-rơ ngập tràn niềm hy vọng. Một tên gọi mới. Một lý lịch mới. Một hướng đi mới. Một tương lai mới. Tuy hiện tại không ra gì, nhưng tương lai đầy hứa hẹn sắp tới mới là điều đáng nói!

Cuộc đời theo chân Chúa Giê-xu ba năm sau đó của Phi-e-rơ có rất nhiều thử thách. Khi Chúa Giê-xu bị các nhà lãnh đạo Do-thái bắt giải đến dinh của Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm, Phi-e-rơ vì sợ nên chỉ theo Ngài xa xa. Khi bị một đứa đày tớ gái nhận diện là môn đồ của Chúa Giê-xu, Phi-e-rơ đã chối tới ba lần.

Sử gia Lu-ca có ghi: “Ngay lúc ấy, có tiếng gà gáy. Chúa Giê-xu quay lại nhìn Phê-rơ. Chợt nhớ lời Chúa: ‘Trước khi gà gáy đêm nay, con sẽ chối Ta ba lần’, Phi-e-rơ bước ra ngoài khóc lóc đắng cay” (Lu-ca 22:60-62)

Một lần nữa, Chúa Giê-xu lại nhìn Si-môn Phi-e-rơ. Cái nhìn rực lửa đốt cháy mọi nghi ngờ. Cái nhìn nồng ấm yêu thương vượt qua mọi vấp phạm yếu đuối, để nhen nhúm lại niềm hy vọng trong tâm hồn của Phi-e-rơ.

Cuối cùng, niềm tin của Phi-e-rơ đã trở nên vững vàng như đá tảng. Ông đã trở nên nhà hùng biện, trong lần đầu tiên tuyên bố Phúc Âm của Chúa Giê-xu tại kinh thành Giê-ru-sa-lem, với khoảng 3000 người bằng lòng tin nhận, đã chính thức khai sinh Hội Thánh. Kể từ đó, trải qua bao thăng trầm của lịch sử, Hội Thánh của Chúa Cứu Thế Giê-xu vẫn tiếp tục lan rộng ra khắp nơi trên thế giới, vẫn ngày càng lớn mạnh, mang đến sứ điệp hy vọng của Đấng Tạo Hóa và món quà cứu rỗi của Ngài cho hàng triệu triệu người cho đến ngày nay.

Tên bạn là gì?

Là Môi-se, là Đa-vít, là Sau-lơ, là Phao-lô, là Xa-chê, là Si-môn, là Phi-e-rơ, là Tuấn, là Hải, là Đại, hay là Nga, là Thúy, là Hồng?

Hãy tin nhận Chúa Cứu Thế Giê-xu để nhận lấy tương lai đầy hy vọng mà Ngài đã dự định sẵn cho bạn!

Hãy lắng nghe để biết Ngài muốn gọi tên bạn là gì!

Thân chào quý vị và các bạn.