“Dad Coming Home Was The Real Treat” - Los Angeles Times June 1985 - Tùng Tri chuyển ngữ

Khi còn là một đứa bé trai, tôi không bao giờ bước ra khỏi nhà đi học mà không hôn cha mẹ của tôi.

Tôi thích hôn mẹ tôi vì đôi má của mẹ tôi mịn màng ấm cúng làm sao ấy, lại phảng phất mùi thơm bạc hà. Tôi thích hôn cha tôi, với khuôn mặt rắn chắc, thoang thoảng mùi nắng khét dạn dầy.

Khi lên được mười tuổi, tôi tự đi đến kết luận rằng bây giờ tôi đã lớn rồi, không nên hôn cha tôi nữa. Hôn mẹ thì được. Nhưng với cha, một đứa con trai đã lớn như tôi thì chỉ nên bắt tay với cha thôi, y theo như cách xử sự của những người đàn ông với nhau ấy mà.

Cha tôi dường như chẳng nhận ra sự thay đổi này, hay cũng có thể ông không bận tâm đến chuyện này lắm. Nhưng mà cũng kể từ đó, cha tôi cũng không còn kể cho tôi hết tất cả mọi chuyện, chỉ trừ ra công việc làm ăn của cha.

Khi hồi tưởng lại điều này, tôi cho rằng việc thôi hôn cha là một cách để tôi trả huề với cha. Nhưng quãng thời gian trước đó, tôi luôn luôn cảm nhận mình thật là đặc biệt đối với cha.

Mỗi ngày, khi cha trở về nhà từ cái thế giới riêng tư đầy bí mật của ông, cha luôn luôn mang về nhà một món đồ nào đó thật tuyệt vời, chỉ để riêng cho tôi. Đó có thể là cái gậy đánh banh thu nhỏ, có khắc chạm chữ ký của một cầu thủ nổi tiếng. Đó có thể là một miếng tổ ong có những lỗ hình lục giác, được ngâm trong một hũ mật ong. Đó có thể là những thỏi kẹo Thổ Nhĩ Kỳ, ngon miệng và đẹp mắt, chôn ngập trong lớp đường bột, đựng trong một cái hộp có in hình trang trí rực rỡ.

Chiều nào cũng vậy, tôi háo hức chờ đợi cha đi làm trở về nhà! Cánh cửa mở ra và cha tôi xuất hiện dưới khung cửa. Tôi chạy nhào tới và ôm chặt lấy cha tôi, trong khi ông nhấc bỗng tôi lên, rồi ôm vào trong đôi cánh tay của người.

Những quãng ngày vui sướng này dâng lên tới tuyệt đỉnh trong ngày sinh nhật lần thứ bảy của tôi. Tôi thức dậy thật sớm, trước tất cả mọi người trong nhà, rồi rón rén đi vào phòng ăn. Kìa, nằm trên cái bàn bằng gỗ cây sồi cứng nặng, là một chiếc đồng hồ đeo tay hình vuông, với cái dây đeo tay bằng da màu nâu, được trải dài ra và đặt nằm trong một chiếc hộp lót nỉ đen. Có thể nào cái đồng hồ này là cho tôi thiệt sao? Tôi bốc cái đồng hồ lên và đặt nó lên tai. Nó kêu tích tắc. Đây không phải là loại đồng hồ giả mua tại các quầy hàng rẻ tiền, nhưng đây đúng là một cái đồng hồ thật, một cái đồng hồ đúng nghĩa mà những người lớn thường đeo. Có đứa bé trai nào trên thế gian này có thể vui sướng hơn tôi được lúc đó?

Nhưng rồi sau đó, tình hình bắt đầu thay đổi. Mới đầu, tôi cũng không nhận ra sự thay đổi đó. Có thể lúc đó tôi quá bận rộn với bài vở trong trường, cũng như lúc nào cũng bận làm quen kết thân với những đứa bạn mới, vì hồi đó, hễ cứ khoảng hai năm một lần, gia đình tôi lại đổi nhà, để kiếm nơi nào có tiền mướn nhà rẻ hơn.

Những món quà từ từ cũng hiếm hoi dần. Không còn cái gậy đánh banh hay miếng tổ ong ngâm mật ong nữa. Cha tôi dần dần biến mất khỏi cuộc đời của tôi. Ông bắt đầu trở về nhà rất trễ, sau khi tôi đã đi lên giường và đã ngủ được một giấc. Và cha tôi thường trở về nhà với tay không, chẳng còn mang một món đồ tuyệt vời nào cho tôi nữa. Tôi nhớ cha tôi lắm, nhưng tôi đâu dám hỏi han gì. Tôi mong chờ cha tôi sẽ trở lại với tôi một cách bất ngờ như ông đã đột nhiên rời bỏ tôi. Dù sao, là con trai thì tôi không nên mong đợi trông chờ nơi cha quá nhiều.

Vài năm sau khi cha tôi đã mất, mẹ tôi kể lại rằng chứng bệnh trầm cảm đã tước đi cuộc đời của cha tôi. Nó đã nghiền nát giấc mơ của cha tôi là được trở thành một người giỏi giang có thể chu cấp đầy đủ cho gia đình. Cha tôi không còn có tiền để mua cho tôi những món đồ làm tôi thích thú nữa. Cha tôi quá lo lắng bận rộn kiếm kế sinh nhai mỗi ngày nên chẳng còn thời giờ cho tôi nữa.

Tôi cảm thấy rất ân hận. Nhìn vào bức ảnh của cha tôi, với đôi mắt màu nâu hạt dẻ, tôi cầu mong sao cha tôi có mặt với tôi ở đây. Tôi sẽ kể cho cha tôi nghe về những chuyện của tôi và sẽ trao đổi với cha về những chuyện mà người thích nghe, những chuyện thời sự chính trị, những chuyện nước ngoài và kể cả công việc làm ăn của cha nữa. Và rồi tôi sẽ đặt cánh tay mình vòng qua cổ người mà nói: “Cha ơi, cha không cần phải mang một món quà nào cho con đâu - con chỉ muốn cha về nhà sớm với con thôi!”. Và rồi tôi sẽ không ngần ngại để hôn lên khuôn mặt rắn chắc, thoang thoảng mùi nắng khét dạn dầy của người.