“Too Busy” by Ron Mehl - Tùng Tri chuyển ngữ

Tôi chắc sẽ không bao giờ quên được cái ngày khi tôi ngồi trong căn phòng khách, nhìn ra khung cửa sổ và thấy Tri, đứa con trai út của chúng tôi, đang đi bộ từ trường về nhà trong cơn mưa thật lớn, nước trút xuống tựa như thác đổ.

Tri đang học lớp ba tiểu học và chúng tôi cho phép nó mỗi ngày được đạp xe đạp đến trường, vì trường cũng không xa nhà lắm, ở ngay trong khu vực của chúng tôi. Tình cờ hôm nay, tôi được về sớm hơn mọi bữa, đang ngồi thảnh thơi trong căn phòng khách, trên chiếc ghế đặt kế bên khung cửa sổ. Tôi nhìn ra cơn mưa xối xả ở bên ngoài và chợt nhận ra bóng dáng đứa con trai của chúng tôi từ xa xa, đang lội nước bì bõm dưới trời mưa. Quần áo nó ướt sũng, tóc dính che phủ cả trán và mắt. Tôi đứng lên mở cửa cho nó và nó nhìn tôi với một nụ cười, mặt nó hơi đỏ lên vì bị lạnh.

Nó nói: “Chào ba, hôm nay ba về sớm hơn mọi bữa”

Tôi trả lời “Kìa con, con bị ướt thấm vào tới da rồi kìa”.

“Con biết, ba”.

“Nè Tri, con có biết, nếu mà con đạp xe đạp, thì con về nhà mau hơn, thì con đâu bị ướt quá chừng như vầy”.

“Dạ, con biết”. Nó vừa nói, vừa nhìn tôi với dáng điệu lúng túng làm sao ấy, trong khi nước mưa còn đang chảy từ trên tóc xuống mặt nó, dọc theo những tia nhỏ.

Tôi đâm ra thắc mắc: “Nè, Tri, nếu con biết, vậy tại sao con không làm? Tại sao con không đạp xe đạp, hả Tri?”

Nghe tôi hỏi vậy, đầu nó hơi cuối xuống, dầu chỉ một chút thôi, nhưng điều đó làm tôi chợt nhớ lại. Ôi thôi, ước gì tôi có thể độn thổ và biến mất đi được. Mấy hôm nay, Tri có nói cho tôi biết, mà không chỉ nói một lần mà nói đến vài lần, là xe của nó bánh bị xẹp.

Nó đã mấy lần hỏi tôi: “Ba ơi, ba sửa giùm bánh xe xẹp cho con, nhe ba?”

Tôi có hứa với nó: “Chắc chắn rồi. Đừng lo, con trai. Ba sẽ sửa ngay lập tức”.

Nhưng tôi đã không làm. Tôi đã hoàn toàn quên hẳn đi lời hứa của mình.

Trong khi còn đứng dưới mái hiên trước cửa nhà, người nó ướt sũng và lạnh run, nó có thể nói với tôi rằng: “Con không đạp xe đạp đến trường hôm nay được bởi vì có người hứa giúp sửa giùm con cái bánh xe bị xẹp nhưng người đó đã không làm”.

Nó có tất cả lý do chính đáng để nói thẳng ra như vậy. Nhưng nó đã không nói như vậy. Những gì Tri nói với tôi vẫn còn in đậm mãi trong trái tim của cha nó, là chính tôi đây.

Nó nói rằng:

“Ba ơi, con biết ba rất bận, phải lo toan rất nhiều việc... cho nên con không muốn làm phiền ba về chuyện đó nữa”.

Nghe đến đây, tôi thầm nghĩ: “Con ơi, ba của con không quá bận rộn đến nỗi không thể dành thời giờ cho con đâu. Chỉ tại ba con quá ích kỷ mà thôi”.

Đối với tôi, chuyện sửa cái bánh xe xẹp không phải là điều gì lớn lao lắm - nó chỉ là một loại chuyện vặt như bao công việc khác.

Nhưng đối với Tri, nó có ý nghĩa sâu xa hơn, chứ không phải đơn thuần chỉ để có một phương tiện di chuyển. Bánh xe xẹp không sửa không chỉ khiến nó phải đi bộ về nhà trong cơn mưa lâu hơn. Đối với Tri, qua chiếc xe đạp, nó đã đặt lòng tin cậy của mình vào người cha, là người nó đang trông chờ để được đáp ứng những nhu cầu cần thiết của nó.