Tùng Tri

PreviousKính thưa quý thính giả,

Mục sư Andy Stanley tại Georgia, Hoa Kỳ có kể lại một sự việc đã xảy ra với ông như sau:

“Khi các con tôi còn nhỏ, tôi có mua một chiếc xe đã dùng qua rồi, hiệu Infinity, là loại xe đắt tiền. Đây là chiếc xe đẹp nhất tôi có được trong đời. Chiếc xe tuy đã dùng qua rồi nhưng trông còn như mới toanh. Tôi trân quý, hết sức giữ gìn nó. Tiếc thay, chỉ có mình tôi ra sức giữ gìn nó mà thôi!

Một buổi sáng thứ bảy, khi đẩy thùng rác ra ngoài sân, tôi cảm nhận dường như có một cái gì đó ở trước mui xe. Tôi bước lại gần để nhìn cho kỹ hơn, và trong sự kinh hoàng tột độ, tôi vừa nhận ra ai đó đã nạo một chữ “A” trên lớp sơn bóng lộn của chiếc xe. Bên cạnh chữ “A” là một vài dấu trầy nữa, dường như ai đó muốn nạo thêm một vài chữ khác.

Tôi vô cùng tức giận!

Ngay lập tức, hai đứa con trai trình diện trước mặt tôi để trả lời đứa nào đã nạo và làm trầy xe. Một thoáng im lặng. Sau đó, Garret, đứa con trai lên năm, bật khóc, rồi mếu máo nói: “Allie làm đó, ba ơi!”.

Allie, đứa con gái duy nhất của tôi, cũng là đứa con út, chỉ mới ba tuổi rưỡi. Tôi gọi nó ra garage, chỉ vào cái mui xe bị nạo và trầy sơn, rồi hỏi: “Allie, có phải con làm cái này không?”

Allie rụt rè nhìn tôi rồi nói: “Thưa ba, dạ phải”.

Tôi phải làm gì đây bây giờ?

Chẳng có cách nào để giải thích cho nó hiểu được sự tai hại lớn lao mà nó vừa gây ra; phải tốn tiền, tốn thời giờ, tốn công sức để sơn sửa lại chiếc xe. Chẳng làm sao để nói cho nó biết là tôi phải mất công mất sức mang xe đi vài nơi dọ giá để sửa, rồi khi bỏ xe để sửa thì phải thuê xe khác để đi tạm, phải trả tiền thuê xe và rồi phải trả tiền sửa xe nữa.

Đối với đứa bé mới lên ba tuổi rưỡi, làm sao nó hiểu được tiền phí tổn lên tới vài ngàn đô-la là nhiều đến bao nhiêu. Dĩ nhiên là nó không thể nào trả tiền hay làm cách gì để hoàn lại món tiền phí tổn lớn lao này cho tôi.

Không lẽ chấm dứt tình cha con? Mà cũng không thể bắt nó bồi thường?

Lúc đó, tôi chỉ có thể làm được một điều cho đứa con gái út mà tôi thương yêu vô ngần.

Tôi quỳ xuống cho ngang tầm mắt với nó, rồi nói: “Allie, con đừng làm vậy nữa, nghe không con!”.

Nó trả lời: “Dạ, ba”. Nó ôm tôi rồi chạy vô nhà.

Tôi vẫn tiếp tục yêu thương nó như đã từng yêu thương từ hồi nào. Tôi phải trả một số tiền khá lớn để sửa lại các dấu nạo trầy mà nó gây ra. Tôi dùng tình thương và sự khoan dung để đối xử với nó; cho dù chính tôi phải tự trả lấy phí tổn lớn lao mà nó gây ra”.

Quý thính giả thân mến,

Đấng Tạo Hóa xem những vi phạm của bạn và tôi là những món nợ quá to lớn mà chúng ta không làm sao trả nổi.

Nếu chúng ta nghĩ rằng nhờ làm việc lành có thể khỏa lấp tất cả vi phạm, do sống đạo đức để trở nên toàn thiện, ra công tu hành mà đạt được tiêu chuẩn trọn vẹn thánh khiết của thiên đàng; thì cũng giống như bé Allie hứa với cha rằng, bé sẽ giúp mẹ dọn phòng hay xếp quần áo để bù lại những thiệt hại bé đã gây nên.

Dọn phòng hay xếp quần áo giúp mẹ là một hành động đầy thiện chí, nhưng vẫn không thể bù lại món phí tổn sửa xe lên tới mấy ngàn đô-la.

Cha của bé Allie phải trả mọi phí tổn.

Bé Allie được cha tha thứ hoàn toàn để tiếp tục sống trong tình thương của cha.

Còn chúng ta, ai sẽ trả giùm chúng ta món nợ tội lớn lao?

Đấng Tạo Hóa tuyệt đối thánh khiết và kỵ tà, có thể nào tha thứ bao tội lỗi bất khiết của bạn và tôi không?

Kính thưa quý thính giả,

Theo như luật định Thiên Chúa ban cho, trải qua mấy thiên kỷ, tuyển dân Do-thái hàng năm phải giết chiên để làm của tế lễ chuộc tội, để xin Ngài bỏ qua và không nhìn đến những vi phạm của họ.

Con chiên bị bắt làm sinh tế phải toàn hảo, không tì không vít, rồi phải bị giết, phải bị đổ huyết ra, để làm của tế lễ.

Điều này khẳng định, tội lỗi bắt buộc phải có sự chết đi sau để bồi thường.

Dầu vậy, con chiên cũng chỉ là một con vật; huyết đổ ra của con chiên bị bắt làm sinh tế, chỉ có thể thế tội cho một người trong một khoảng thời gian tạm thời ngắn ngủi mà thôi.

Để trả thay cho món nợ tội lớn lao của muôn người, trả thật trọn vẹn, trả một lần đủ cả, cách đây hơn hai ngàn năm, chính Con Một Thiên Chúa, đã tự nguyện giáng trần làm người, trong một con người mang tên Giê-xu.

Chúa Cứu Thế Giê-xu, hay chính là Đấng Tạo Hóa trong thân xác con người, đã tình nguyện đứng vào vị trí của Con Chiên bị bắt làm sinh tế.

Ngài bằng lòng để cho người ta bắt bớ, đánh đập và đâm; huyết Ngài tuôn đổ ra để xóa đi bao nhuốc nhơ vi phạm của con người; thân Ngài bị treo lên cây thập tự cho đến chết, gánh trọn bản án phạt đời đời nơi hỏa ngục của nhân loại.

Tiên tri Giăng Báp-tít, người mở đường cho Chúa Cứu Thế Giê-xu, đã lớn tiếng giới thiệu với mọi người về Ngài rằng: “Kìa, Chiên Con của Đức Chúa Trời, là Đấng cất tội lỗi thế gian đi” (Giăng 1:29)

Quý thính giả thân mến,

Ai ai cũng có thể nhận ra hệ quả gớm ghê của tội lỗi, nhưng cho đến ngày nay, con người vẫn không có cách nào kiểm soát được tội lỗi.

Luật pháp và điều răn chỉ lên án, chỉ vạch trần sự yếu đuối của chúng ta, chứ không ban cho bạn và tôi sức lực để chiến thắng được cám dỗ.

Điều chúng ta cần nhất là được giải thoát khỏi nanh vuốt kiềm tỏa của tội lỗi.

Điều chúng ta cần nhất là được giải cứu.

Điều chúng ta cần nhất là được Thiên Chúa tha thứ xóa bôi cho mọi vi phạm.

Và đó là lý do tại sao Con Trời đã giáng sinh thành người, bằng lòng gánh thay tội lỗi, chết thế cho chúng ta, như Kinh Thánh hằng nhắc nhở:

“Đang khi chúng ta bó tay tuyệt vọng, Chúa Cứu Thế đã đến đúng lúc để chết thay cho chúng ta, là người tội lỗi, xấu xa” (Rô-ma 5:6)

Kinh Thánh sử dụng cụm từ “bó tay tuyệt vọng” để khẳng định, dù có cố công đến mấy, chúng ta vẫn bị nhận chìm trong tội lỗi xấu xa.

Do vậy, “người tốt thì được vào thiên đàng” là một điều hoang tưởng, vì chúng ta chẳng bao giờ đủ tốt cả.

Nhưng chỉ khi nào bạn và tôi khiêm nhu hạ mình, công nhận mình thiếu sót trước Đấng Tối Cao, biết ăn năn tội và bằng lòng tin vào tình yêu và lòng tha thứ của Ngài, đã thể hiện qua sự hy sinh chết của Con Một của Ngài là Chúa Cứu Thế Giê-xu, thì chúng ta mới được Ngài tha thứ, được xem là vô tội, được hưởng phước hạnh đời đời nơi thiên đàng vĩnh cửu, như Kinh Thánh, sách Rô-ma 8:1 có khẳng định:

“Cho nên hiện nay ai ở trong Đấng Cứu-thế Giê-xu sẽ không còn bị kết tội nữa”.

Như vậy, không phải “người tốt thì được vào thiên đàng” đâu, nhưng chỉ có “người được Thiên Chúa tha tội” thì mới được chung hưởng phước hạnh đời đời bên Ngài mà thôi.

Hy Vọng Đã Đến

Kính thưa quý thính giả,

Kinh Thánh ghi lại hai con người đầu tiên là A-đam và Ê-va, trong lúc đang vui sống bên cạnh Thiên Chúa trong vườn Ê-đen, thì bị quỷ vương cám dỗ rằng, nếu họ hái trái mà Đấng Tạo Hóa cấm ăn, thì “chắc không sao đâu, nhưng mắt sẽ được mở ra; sẽ trở nên khôn ngoan ngang hàng với Đấng Tối Cao”.

Thủy tổ loài người đã rơi vào bẫy cám dỗ, bất tuân mạng lệnh của Thiên Chúa, giơ tay hái trái cấm mà ăn, phạm tội nghịch với Đấng tạo dựng ra mình.

Tội lỗi đã khiến cả hai trở nên bất khiết. Cả hai đã bị đuổi khỏi ra vườn địa đàng và kể từ đó, loài người phải sống xa cách với Đấng tạo dựng ra mình, chìm ngập triền miên trong bao nhiêu hệ lụy khổ đau.

Tuy A-đam và Ê-va đã rời xa vườn Ê-đen, nhưng hình ảnh con người vẫn luôn ấp ủ trong trái tim của Thiên Chúa, vì con người là loài thọ tạo duy nhất được dựng nên theo hình ảnh và thuộc tính của Đấng Tạo Hóa, được dựng nên để trở thành đối tượng tình yêu của Đấng Tối Cao.

Do vậy, ngay sau khi loài người phạm tội, Thiên Chúa đã hoạch định ngay một chương trình cứu rỗi để mua chuộc con người dấu yêu trở lại với Ngài.

Trải qua nhiều thiên kỷ, trước khi sự kiện Giáng Sinh xảy ra, các tác giả khác nhau trong nhiều sách của Kinh Thánh, đều nói lên niềm trông đợi Chúa Cứu Thế sẽ đến với con người.

Có trên ba trăm lời tiên tri trong Kinh Thánh báo trước về sự giáng sinh của Chúa Cứu Thế.

Có lời cho biết trước Ngài sẽ sinh ra bởi một nữ đồng trinh.

Có lời nói trước Ngài sẽ hạ sinh tại tiểu thôn Bết-lê-hem.

Có lời chỉ ra trước về sứ mạng hy sinh chết thế thật đau thương mà Chúa Cứu Thế sẽ phải gánh chịu.

Quý thính giả thân mến,

Sự kiện Giáng Sinh xảy ra cách nay hơn hai ngàn năm, khi Thiên Chúa sai thiên sứ Gáp-ri-ên đến thành Na-xa-rét, thuộc miền Ga-li-lê, thuộc xứ Do-thái ngày nay, để gặp một trinh nữ tên là Ma-ri, lúc đó đã đính hôn với một người tên là Giô-sép.

Thiên sứ báo cho Ma-ri biết cô sẽ thụ thai, sinh một con trai, và khá đặt tên con trai đó là Giê-xu.

Trong lúc Ma-ri ngạc nhiên và thắc mắc, vì mình còn là một trinh nữ, thì làm sao có thể thụ thai, thì vị thiên sứ cho biết, Con Thánh sắp sinh ra là do nơi quyền năng của Đấng Tối Cao, vì không có điều gì mà Ngài không làm được.

Trinh nữ Ma-ri đã thụ thai do quyền năng thiên thượng, trong khi cô chưa chung sống với Giô-sép.

Giô-sép là người chồng hứa của Ma-ri, khi thấy cô bỗng dưng mang thai, đem lòng nghi ngờ, đang âm thầm suy tính từ hôn, thì thiên sứ hiện ra giấc mộng, giải thích cho ông về sự việc đang xảy ra, cũng như khuyên ông đừng ngại lấy Ma-ri làm vợ.

Khi thức dậy, Giô-sép vâng lời làm theo, cưới Ma-ri làm vợ.

Vào lúc đó, hoàng đế La-mã ra chiếu chỉ kiểm tra dân số khắp đế quốc, trong đó có cả xứ Do-thái là quốc gia bị trị.

Theo chiếu chỉ, mọi người phải trở về quê quán để đăng tên vào sổ bộ.

Giô-sép lúc đó đang sống tại Na-ra-xét, mang Ma-ri đi cùng, trở về nguyên quán là Bết-lê-hem, đi để đăng ký cho mình và cho Ma-ri là người mình đã đính hôn, lúc đó đang có thai.

Khi tới Bết-lê-hem thì Ma-ri chuyển bụng sinh nở.

Cô sinh con trai đầu lòng, lấy khăn bọc hài nhi đặt nằm trong máng cỏ, vì quán trọ không còn chỗ.

Trong vùng đó, có mấy người chăn chiên ở ngoài đồng, thức đêm canh bầy chiên.

Một thiên sứ của Chúa hiện đến, hào quang Chúa tỏa sáng chung quanh nên họ rất khiếp sợ.

Thiên sứ bảo: “Đừng sợ, tôi đến báo cho các anh một tin mừng. Tin này sẽ đem lại niềm vui lớn cho mọi người. Đêm nay, Chúa Cứu Thế, Đấng Cứu Tinh của nhân loại đã ra đời tại thành phố của Đa-vít. Các anh sẽ nhận ra Ngài khi gặp một em bé quấn khăn nằm trong máng cỏ.”

Bỗng chúc có muôn vàn thiên binh với thiên sứ đó ngợi khen Đức Chúa Trời rằng:

“Sáng danh Chúa trên các từng trời rất cao,
Bình an dưới đất, ân trạch cho loài người!”

Những người chăn chiên vội vàng ra đi, tìm gặp được Ma-ri với Giô-sép, và thấy hài nhi đang nằm trong máng cỏ.

Kính thưa quý thính giả,

Tại sao hài nhi Giê-xu phải do một trinh nữ sinh ra?

Câu trả lời nằm trong gốc tích và sứ mạng cứu chuộc loài người của Chúa Cứu Thế.

Bào thai Giê-xu trong lòng người trinh nữ Ma-ri không phải do tình ý bình thường của loài người. Bào thai Giê-xu là do quyền năng thiên thượng, vì Chúa Cứu Thế chính là Thiên Chúa Ngôi Hai với gốc tích đời đời, hiện hữu từ trước vô cùng.

Nhưng Chúa Cứu Thế phải do một người nữ sinh ra, để có thể trở nên một con người bằng xương bằng thịt như mỗi chúng ta.

Chúa Giê-xu là vừa là Trời, vừa là người.

Do vậy, Chúa Cứu Thế Giê-xu còn được gọi là: “Ê-ma-nu-ên”, có nghĩa là “Thiên Chúa Ở Cùng Với Chúng Ta”.

Chúng ta không dùng từ “sinh ra”, nhưng dùng từ “Giáng Sinh”, với hàm ý “đến từ trên cao” để nói lên sự kiện Thiên Chúa Ngôi Hai hóa thân làm người, nhập thế vào đời.

Vì loài người đã phạm tội, cho nên Chúa Cứu Thế không thể sinh ra trong huyết thống bình thường của loài người, để có thể giữ nguyên bản chất vô tội và thánh khiết tuyệt đối của mình; để khi chịu hy sinh chết thế, Chúa Cứu Thế là Con Chiên không tì không vít, một Của Lễ trọn vẹn hoàn hảo dâng lên Thiên Chúa, xứng đáng chuộc tội cho loài người.

Tại sao quán trọ không còn chỗ?

Đây không phải là một sự việc tình cờ, nhưng Chúa Cứu Thế muốn bày tỏ tình yêu tha thiết, vững bền và vô điều kiện đối với loài người. Đấng Tạo Hóa vẫn đến với loài người, cho dầu loài người khước từ, quay mặt và chối bỏ Đấng tạo dựng ra mình.

Tại sao hài nhi Giê-xu sinh ra đặt nằm trong máng cỏ?

Chúa Cứu Thế chọn hạ sinh vào nơi thấp nhất để có thể đem tất cả mọi người, kể cả những người hèn hạ thấp kém nhất và tội lỗi nhất trong chúng ta, được trở lại nơi thiên đàng phước hạnh.

Tại sao Chúa Cứu Thế giáng sinh tại Bết-lê-hem?

Bết-lê-hem là nơi nuôi chiên để cung cấp chiên cho đền thờ tại thủ đô Giê-ru-sa-lem dùng trong việc tế lễ. Chúa Giê-xu là Chiên Con đến từ trời để gánh thay cho tội lỗi cho bạn và tôi.

Chúa Giê-xu cũng xem mình giống như những người chăn chiên, là những người đầu tiên đến chiêm bái Ngài trong đêm Giáng Sinh đầu tiên. Bạn và tôi, tất cả chúng ta như chiên đi lạc, đang rơi vào cạm bẫy của muông sói. Chúa Cứu Thế người Chăn Chiên Nhân Từ, đến để tìm và cứu những con chiên hư mất.

Quý thính giả thân mến,

Chúa Cứu Thế Giê-xu đã đụng chạm đến nỗi tự hào cao ngất của những thầy dạy luật Pha-ri-si và các nhà lãnh đạo Do-thái, khi Ngài vạch trần hoang tưởng “người tốt thì được vào thiên đàng” của họ.

Họ đã nhiều lần kiếm bắt Ngài và cuối cùng họ đã thành công.

Họ nhờ tay chính quyền La-mã để tra tấn, đánh đập, phỉ nhổ, diễu cợt, lột trần truồng, đóng đinh và treo Ngài trên cây thập tự cho đến chết.

Trên cây thập tự năm xưa, Chúa Cứu Thế Giê-xu, Con Trời Vô Tội, đã bị đâm, bị đóng đinh và bị chết, gánh thay món nợ tội của muôn người.

Sau khi chết, Ngài được an táng trong mồ, nhưng ba ngày sau đã phục sinh sống lại, hiện ra với các môn đệ và nhiều người.

Sau đó Ngài thăng thiên về trời.

Kính thưa quý vị và các bạn,

Hy vọng đã đến với tất cả chúng ta là những con người chẳng bao giờ có thể “đủ tốt” trước tiêu chuẩn tuyệt đối thánh khiết của Đấng Tối Cao.

Chỉ duy khi bạn và tôi tin tình yêu và sự tha thứ của Ngài, được bày tỏ trọn vẹn qua sự hy sinh chết thế của Con Một của Ngài là Chúa Cứu Thế Giê-xu, thì bạn và tôi mới được tha tội, không còn bị kết án và nhận được sự sống đời đời, như Kinh Thánh có khẳng định:

“Vì Đức Chúa Trời yêu thương nhân loại, đến nỗi đã ban Con Một của Ngài, để ai tin nhận Đấng ấy sẽ không bị hư mất nhưng được sự sống vĩnh phúc”.

Ước mong quý vị và các bạn tiếp nhận Chúa Cứu Thế Giê-xu ngay hôm nay, để nối kết lại mối thâm tình với Đấng tạo dựng ra mình, để được nếm trải kinh nghiệm phước hạnh của thiên đàng, bắt đầu từ mùa Giáng Sinh năm nay cho đến vĩnh viễn.

Thân chào quý vị và các bạn.