Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Dân tộc Do-thái là tuyển dân của Thiên Chúa và họ có nhiều lễ hội trong năm. Những lễ hội này đã có với họ trước khi Chúa Cứu Thế của nhân loại giáng sinh làm người cách đây hơn 2000 năm; nhưng thật kỳ diệu thay, tất cả những lễ hội của người Do-thái, với cách thức của từng dịp lễ, dường như là những lời loan báo của Đấng Tạo Hóa gởi đến cho toàn nhân loại, với chi tiết rõ ràng và chính xác, về sự ra đời của Chúa Cứu Thế và về sứ mạng của Ngài để cứu chuộc loài người ra khỏi bản án phạt đời đời do tội lỗi gây nên. Một trong những lễ hội đó là Lễ Vượt Qua.

Lễ Vượt Qua kỷ niệm sự kiện Thiên Chúa đã giải thoát tuyển dân của Ngài ra khỏi ách nô lệ cùng khổ tại Ai-cập.

Trong lịch sử, dân Do-thái từng sinh sống tại xứ Ai-cập trong khoảng 430 năm. Tại đây, họ bị vua quan người Ai-cập đặt những cai nô để áp bức, bắt họ phục dịch cực khổ, phải làm lụng nặng nhọc để nhồi đất sét làm gạch, làm đủ thứ công việc đồng áng, bị cưỡng bức lao động để xây dựng thành quách kho tàng cho vua Ai-cập.

Thiên Chúa đã nghe tiếng ta thán và thấy nỗi thống khổ của họ, nên Ngài đã đến với Môi-se, để sai phái ông cứu họ ra khỏi tay người Ai-cập và để đem tuyển dân của Ngài vào miền đất hứa, là một xứ tốt đẹp rộng rãi, tuôn tràn sữa và mật ong.

Vua Ai-cập, dĩ nhiên không đời nào chấp thuận lời yêu cầu của Môi-se để cho dân Do-thái được tự do rời xứ. Để bắt phục vua, Thiên Chúa đã lần lượt trút xuống xứ Ai-cập các tai vạ khủng khiếp, như nước sông biến thành máu thật hôi thúi, rồi ếch nhái bò lúc nhúc khắp nơi, muỗi bay dầy đặc, ruồi nhặng bay từng đàn tàn hại bay vào nhà người Ai-cập, từ vua chí dân; mọi súc vật bị chết vì dịch; rồi ung nhọt ghẻ lở, mưa đá trút xuống dữ dội, cào cào tràn ngập xứ cắn nuốt tất cả cây cỏ ngoài đồng, và rồi bóng tối dày đặc bao phủ cả xứ Ai-cập trong ba ngày.

Tuy vậy, sau mỗi tai vạ, vua Ai-cập vẫn cứng lòng và một mực không cho dân Do-thái ra đi.

Đến đây, Thiên Chúa tuyên bố về tai vạ thứ mười và cũng là tai vạ cuối cùng; đó là Ngài sẽ giết chết tất cả các con trưởng nam của người Ai-cập, từ thái tử con vua Ai-cập đang ngồi trên ngôi, cho đến con trưởng nam của người nữ tì đang xay cối.

Song song với lời tuyên bố về tai vạ thứ mười này, Thiên Chúa có phán với Môi-se ra lệnh cho toàn dân Do-thái làm đúng theo một lời hướng dẫn rất quan trọng, để tuyển dân của Ngài không bị vạ lây với dân Ai-cập. Lời hướng dẫn này được ghi lại trong Kinh Thánh, sách Xuất Hành chương 12 và được tóm tắt như sau:

“Vào mồng mười của tháng đó, mỗi người đàn ông phải bắt một con chiên con cho gia đình mình.

Thú vật được chọn phải là con đực, đúng một tuổi, không tì vết.

Các con vật này phải được chăm sóc cho đến ngày mười bốn của tháng, là ngày toàn dân Do-thái sẽ đem chúng ra giết vào lúc chiều tối.

Rồi họ sẽ lấy máu chiên đem bôi trên thanh ngang và trên hai thanh dọc của khung cửa vào nhà, là nơi sẽ ăn thịt chiên

Nội đêm đó họ sẽ ăn thịt chiên đã quay trên lửa với rau đắng và bánh không men.

Không được ăn thịt sống hay thịt luộc, nhưng phải đem quay cả con chiên trên lửa, với cái đầu, chân và bộ lòng.

Khi chuẩn bị cho thịt chiên, không được để một cái xương chiên nào bị gãy.

Trong đêm ấy, Đức Chúa Trời sẽ lướt qua khắp xứ Ai-cập, giết tất cả các con trưởng nam của dân này, luôn cả con đầu lòng của thú vật họ, cũng như trừng phạt các tà thần mà họ thờ lạy.

Tuy vậy, khi thấy máu chiên bôi trên khung cửa của nhà nào, Đức Chúa Trời sẽ vượt qua và không cho kẻ hủy diệt vào nhà ấy để sát hại”

Quý thính giả thân mến,

Toàn dân Do-thái làm y như lời hướng dẫn.

Vào ngày mười tháng đó, mỗi gia đình Do-thái chọn một con chiên đực không có tì vít và chăm sóc nó trong năm ngày.

Theo quy định của người Do-thái, một ngày mới bắt đầu vào khoảng 6 giờ chiều.

Khi đến 3 giờ chiều ngày thứ mười bốn, họ giết chiên, lấy máu bôi lên khung cửa nhà; rồi quay chiên để kịp ăn vào lúc 6 giờ tối, là giờ bắt đầu ngày thứ mười lăm của tháng đó.

Trong lúc quay chiên, họ cẩn thận không làm gãy một cái xương nào, cũng như dùng cây xiên có một thanh ngang để banh xác con chiên ra trong lúc quay.

Nửa đêm hôm ấy, trong lúc người Do-thái đang ăn thịt chiên quay trong nhà, với máu chiên bôi trên khung cửa, thì Chúa Hằng Hữu lướt qua xứ Ai-cập, đánh phạt các con trưởng nam của dân Ai-cập, từ thái tử cho đến con trưởng nam của tù nhân trong ngục tối, luôn cả con đầu lòng của thú vật họ nữa.

Vua Ai-cập, quần thần và mọi công dân Ai Cập đều chợt thức giấc lúc nửa đêm, vì có tiếng khóc than ai oán vang lên khắp nơi; chẳng nhà nào trong cả nước mà không có người chết.

Tuy vậy, Thiên Chúa đã dùng máu của con chiên để bảo vệ tuyển dân của Ngài khỏi tai vạ chết.

Máu chiên đã bao phủ và giúp họ vượt qua sự đoán phạt khủng khiếp của Đấng Tối Cao.

Và cũng qua tai vạ thứ mười này, vua và toàn dân Ai-cập đã bằng lòng để cho dân Do-thái được tự do ra đi.

Kính thưa quý thính giả,

Kể từ đó, vâng theo mệnh lệnh của Thiên Chúa, người Do-thái hằng năm cử hành trọng thể Lễ Vượt Qua trong bảy ngày, giết chiên để làm của tế lễ dâng lên Ngài.

Tuy vậy, họ cũng biết rằng, khi giết chiên để làm của tế lễ, máu của con chiên chỉ có thể bao phủ các vi phạm, chứ không thể nào xóa bôi hay cất đi các tội lỗi của họ được.

Để trả lời thắc mắc này, Thiên Chúa đã dùng các tiên tri để loan báo trước rằng, một của tế lễ không phải bằng chiên, nhưng là bằng một con người, sẽ được ban cho loài người, để giải quyết thật trọn vẹn, để giải quyết một lần đủ cả, về vấn đề tội lỗi và bản án phạt chết của toàn nhân loại.

Cách đây hơn 2000 năm, Thiên Chúa đã sai Con Một của Ngài giáng trần, để sinh ra làm một con người bằng xương bằng thịt mang tên Giê-xu.

Tiên tri Giăng Báp-tít, người được Thiên Chúa sử dụng để làm người mở đường cho Chúa Cứu Thế Giê-xu, đã giới thiệu về Ngài như sau: “Đây là Chiên Con của Thượng Đế sẽ hy sinh để chuộc tội cho nhân loại.”

Thật vậy, sứ mạng của Chúa Cứu Thế Giê-xu là sinh ra làm người, để rồi chịu gánh tội thay, để rồi chịu chết thế cho loài người. Ngài chính là Con Chiên đến từ trời, phải hy sinh để trở nên của tế lễ chuộc tội; là hình ảnh của con chiên bị giết trong sự kiện vượt qua tại Ai-cập và trong Lễ Vượt Qua hằng năm trong suốt 1500 năm trước khi Ngài giáng hạ.

Sau khi giáng sinh và sống âm thầm trong 30 năm, Chúa Cứu Thế Giê-xu bắt đầu đi khắp nơi để giảng dạy, chữa bệnh và làm nhiều phép lạ. Những diễn tiến trước khi Ngài bị bắt và khi Ngài bị xử treo trên thập tự giá, đều trùng hợp trọn vẹn với các chi tiết của sự kiện lịch sử vượt qua tại Ai-cập của tuyển dân Do-thái.

Kinh Thánh, sách Giăng 12 cho biết Chúa Cứu Thế Giê-xu tiến vào kinh thành Giê-ru-sa-lem vào ngày thứ mười của tháng kỷ niệm Lễ Vượt Qua, trùng hợp với ngày thứ mười của tháng, khi mỗi gia đình Do-thái phải chọn một con chiên đực để chuẩn bị cho đêm vượt qua năm xưa.

Con chiên được chọn phải trọn vẹn, vì đây là của lễ dâng lên Thiên Chúa, là Đấng Trọn Vẹn Thánh Khiết. Do vậy, người Do-thái sau khi chọn chiên xong, phải dành ra năm ngày để kiểm tra xem xét, để bảo đảm con chiên không có tì vít gì.

Cũng như vậy, tại thủ đô Giê-ru-sa-lem, vì ghen tức, các nhà lãnh đạo Do-thái giáo đã tìm bắt Chúa Cứu Thế Giê-xu, hạch hỏi Ngài đủ điều, với những câu hỏi đầy mưu mẹo và thủ đoạn để giăng bẫy, với hy vọng tìm ra sơ hở để buộc tội Ngài. Nhưng Chúa Giê-xu đã đáp trả thật trọn vẹn và họ không tìm ra được lý do nào để buộc tội Ngài.

Cuối cùng, họ đã giao nộp Ngài cho quan tổng trấn Phi-lát, là người đại diện cho đế quốc La-mã đang cai trị xứ Do-thái thời bấy giờ. Sau khi hạch hỏi và đánh đập Ngài, quan tổng trấn Phi-lát tuyên bố với dân Do-thái rằng, ông cũng không tìm thấy Ngài có tội danh gì cả.

Sau cùng, giới lãnh đạo Do-thái giáo đã xúi dục đám đông làm áp lực, buộc nhà cầm quyền La-mã phải xử tử Ngài bằng cách đóng đinh treo lên cây thập tự. Đó là ngày thứ mười bốn của tháng, trùng với ngày dân Do-thái giết chiên để lấy máu bôi trên cửa, trong biến cố vượt qua tại Ai-cập.

Chúa Giê-xu bị đóng đinh và bị treo trên cây thập tự từ lúc 9 giờ sáng, đã trút hơi thở cuối cùng vào 3 giờ chiều cùng ngày, trùng với giờ giết chiên của người Do-thái cũng vào 3 giờ chiều.

Khi quay chiên, người Do-thái dùng cây xiên có thanh ngang để banh con chiên ra, cũng là hình ảnh của cây thập tự, khi hai tay Chúa Giê-xu bị đóng đinh và giang ra trên thanh ngang của thập giá.

Có hai tên cướp cũng bị đóng đinh cùng lúc với Chúa Giê-xu và cả hai đều bị lính La-mã đánh gãy xương chân để cho mau chết đặng đem chôn gấp vì đang là mùa lễ; nhưng khi đến Chúa Giê-xu, vì thấy Ngài đã chết rồi, nên họ không đánh gãy xương chân; trùng với chi tiết không được làm gãy chiếc xương nào của con chiên trong sự kiện vượt qua.

Quý thính giả thân mến,

Ai đã giết Chúa Cứu Thế Giê-xu?

Qua sự kiện lịch sử được ghi chép, rõ ràng các nhà lãnh đạo Do-thái giáo đã xúi dục đám đông và nhờ tay chính quyền La-mã để đóng đinh xử tử Con Một của Thiên Chúa trên cây thập tự.

Nhưng thực ra, cái chết của Chúa Giê-xu xuất phát từ Đấng Tối Cao, là Đấng bằng lòng để cho Con Một của mình bị giết chết, như sách tiên tri Ê-sai 53:10 có chép:

“Nhưng Chúa bằng lòng để người bị chà đạp và đau đớn, khi người dâng mạng sống mình làm tế lễ chuộc tội”

Và chính Chúa Cứu Thế Giê-xu cũng vui lòng chấp nhận chương trình này, như sách tiên tri Ê-sai 53:7 có khẳng định:

“Người bị áp bức và khổ sở, nhưng không hề mở miệng. Như chiên bị dẫn đi làm thịt, như cừu câm nín đứng trước kẻ hớt lông, Người không hề mở miệng”.

Bởi vì mọi người đều đã phạm tội với Đấng tạo dựng ra mình và chỉ xứng đáng với bản án phạt đời đời.

Bởi vì yêu chúng ta, nên Thiên Chúa đã không còn lựa chọn nào khác nhưng phải hy sinh Con Một của mình.

Bởi vì muốn cứu loài người cho nên Thiên Chúa Ngôi Hai bằng lòng giáng sinh làm người, bị đóng đinh, để chết thế, để gánh tội thay cho muôn người; hầu cho bất kỳ ai biết ăn năn, tin vào tình thương và sự chết thế đó, thì người đó được Thiên Chúa tha bỗng, được xóa tội, được “vượt qua” sự đoán xét kinh khiếp của Đấng Tối Cao, được khôi phục địa vị làm con của Thiên Chúa và nhận được sự sống đời đời, như chính Chúa Giê-xu có tuyên bố:

“Vì Đức Chúa Trời yêu thương nhân loại, đến nỗi đã ban Con Một của Ngài, để ai tin nhận Đấng ấy sẽ không bị hư mất nhưng được sự sống vĩnh phúc" (Giăng 3:16)

Như vậy, chính vì bạn và tôi, là nguyên nhân sâu xa nhất vì sao Chúa Cứu Thế Giê-xu đã chết trên cây thập tự năm xưa, tuôn dòng huyết vô tội để khỏa lấp và xóa bôi tất cả những vi phạm tội lỗi của mỗi chúng ta, vì sự công bình tuyệt đối của Đấng Tối Cao đã quy định rằng “Nếu không đổ huyết, tội lỗi chẳng bao giờ được tha thứ” (Hê-bơ-rơ 9:22)

Ước mong quý vị và các bạn sớm tiếp nhận Chúa Cứu Thế Giê-xu vào trong đời sống, để tội lỗi mình được tha và linh hồn mình được “vượt qua” sự đoán phạt kinh khiếp đời đời, trong ngày chúng ta sẽ gặp mặt lại Đấng tạo dựng ra mình.

Thân chào quý vị và các bạn.