Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Dân tộc Do-thái là tuyển dân của Thiên Chúa và họ có nhiều lễ hội trong năm. Các lễ hội truyền thống của dân tộc này đã có hơn cả ngàn năm trước khi Chúa Cứu Thế giáng sinh. Nhưng thật kỳ diệu thay, các chi tiết và cách thức của từng dịp lễ, lại trùng hợp với các chi tiết trong đời sống và sứ mạng của Chúa Cứu Thế Giê-xu, là Đấng đã giáng sinh làm người cách nay hơn 2000 năm, để cứu chuộc loài người ra khỏi bản án phạt đời đời vì tội lỗi.

Trong tuần trước, chúng ta đã có dịp tìm hiểu qua về Lễ Vượt Qua.

Trong lịch sử, dân Do-thái đã từng cư ngụ và bị bắt làm nô lệ khổ sai tại Ai-cập trong khoảng 430 năm. Thiên Chúa đã nghe thấu tiếng ta thán và thấy hết nỗi thống khổ của họ, nên Ngài sai phái Môi-se làm người lãnh đạo để dẫn đưa họ về miền đất trù phú mà Ngài hứa ban cho. Để bắt phục vua Ai-cập cho phép họ được ra đi, Thiên Chúa đã lần lượt trút xuống xứ này chín tai vạ khủng khiếp, nhưng vua vẫn cứng lòng. Cuối cùng Ngài cảnh cáo vua về tai vạ thứ mười; đó là Ngài sẽ giết chết tất cả con trưởng nam của mọi gia đình Ai-cập, từ thái tử con vua cho đến con trai người dân dã. Song song với lời cảnh cáo này, Ngài phán qua Môi-se rằng, mỗi gia đình người Do-thái phải chọn một con chiên đực lành lặn, không tì vít, rồi giết chiên, lấy máu bôi lên khung cửa nhà mình, để tránh bị tai vạ lây với người Ai-cập.

Trong đêm hình phạt, Thiên Chúa lướt qua khắp xứ Ai-cập, giết chết mọi trưởng nam của dân Ai-cập; nhưng khi thấy máu chiên bôi trên khung cửa nhà nào, thì Ngài vượt qua, không cho kẻ hủy diệt vào nhà.

Ngay trong đêm kinh hoàng đó, vua dân Ai-cập khiếp sợ, hối thúc người Do-thái phải ra đi khỏi xứ họ.

Kể từ đó, vâng theo mạng lệnh của Thiên Chúa, vào ngày thứ 14 của tháng đầu năm theo lịch của người Do-thái, tuyển dân này cử hành Lễ Vượt Qua. Mỗi gia đình giết một con chiên lành lặn để dâng tế lễ lên Thiên Chúa, để ghi nhớ chính Ngài đã giải thoát dân tộc họ ra khỏi ách nô lệ tại Ai-cập năm xưa; cũng để nhắc lại, bởi lòng nhân từ bao dung, Ngài đã chuẩn bị cho họ các con chiên và nhờ máu chiên bị giết được bôi lên khung cửa, đã giúp họ vượt qua được sự đoán phạt kinh khiếp trong đêm Ngài trừng phạt dân Ai-cập và các tà thần của họ.

Cách nay hơn 2000 năm, Thiên Chúa Ngôi Hai đã tự nguyện giáng trần, sinh ra làm một con người mang tên Giê-xu. Sau ba mươi năm sống âm thầm ẩn dật, Chúa Cứu Thế Giê-xu bắt đầu đi khắp nơi để giảng dạy, chữa bệnh và làm nhiều phép lạ.

Trong một mùa Lễ Vượt Qua, Chúa Giê-xu đã đi vào thủ đô Giê-ru-sa-lem. Các nhà lãnh đạo tôn giáo đương thời vì lòng ghen ghét nên lập mưu bắt giữ Ngài; rồi giao nộp cho lính La-mã đánh đập tra tấn Ngài thật dã man. Chúa Giê-xu đã bị đóng đinh, bị treo trên cây thập tự cho đến chết, hông bị giáo đâm khiến máu tuôn đổ, đúng trong ngày Lễ Vượt Qua.

Chúa Giê-xu chính là Chiên Con toàn hảo được nhắc nhở trong Lễ Vượt Qua hằng năm của tuyển dân Do-thái. Ngài là Con Một Thiên Chúa, đã tự nguyện giáng trần làm người, sinh ra để chịu chết thế, để lãnh bản án thay, để làm của lễ chuộc tội cho loài người, hầu cho bất kỳ ai biết ăn năn tội, tin vào tình thương và sự chết thế của Con Trời, thì người đó “vượt qua” sự phán xét kinh khiếp của Đấng Tối Cao, được tha bỗng, được xem là vô tội, được phục hòa lại với Đấng tạo dựng ra mình và nhận được sự sống đời đời, như Kinh Thánh có tuyên bố:

“Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con Một của Ngài, để ai tin Con ấy, không bị chết mất, mà được sự sống đời đời”

Quý thính giả thân mến,

Lễ Vượt Qua báo trước về sự hy sinh cao quý, về dòng huyết vô tội của Chúa Cứu Thế Giê-xu phải tuôn đổ, để nhờ đó, khi một người tiếp nhận Ngài, người đó được vượt qua bản án tội, được xem là vô tội, được nhận lãnh từ Thiên Chúa một đại phước quá sức mơ tưởng.

Ấy vậy mà Thiên Chúa không chỉ dừng lại ở đó.

Đấng Tối Cao không chỉ muốn thay đổi địa vị của chúng ta từ kẻ tội nhân trở nên con của Ngài, nhưng Ngài cũng muốn thay đổi tình trạng con người của bạn và tôi, muốn đổi mới con người chúng ta từ trong suy nghĩ, tâm tư, tình cảm, ý chí, ra đến cá tính, thói quen, lời ăn tiếng nói và lối cư xử mỗi ngày.

Do vậy, ngay liền sau bên cạnh Lễ Vượt Qua, Thiên Chúa đã truyền lệnh cho tuyển dân của Ngài phải giữ Lễ Bánh Không Men, được ghi lại trong sách Xuất Hành 12:17-18 như sau:

“Các con hãy tổ chức Lễ Bánh Không Men, vì vào chính ngày này Ta đem các đơn vị Y-sơ-ra-ên ra khỏi Ai-cập. Việc tổ chức lễ này là một mạng lệnh vĩnh viễn cho các thế hệ trong tương lai. Từ tối ngày mười bốn cho đến tối ngày hai mươi mốt tháng giêng, các con phải ăn bánh không men”.

Quý thính giả thân mến,

Để làm bánh, thông thường người ta pha vào bột một ít men, rồi nhồi bột thật đều với men và để một ít lâu cho chất men làm dậy cả đống bột lên, trước khi bỏ bột vào lò để nướng. Chính chất men làm mớ bột nhồi được nở ra, khiến bánh khi nướng được trở nên xốp.

Trong đêm Thiên Chúa hình phạt người Ai-cập, vua quan xứ này quá kinh khiếp, đến nỗi hối thúc người Do-thái phải tức tốc ra đi khỏi xứ họ. Dân Do-thái chỉ kịp lấy áo bọc thùng nhồi bột, với bột mới nhồi nhưng chưa kịp pha men, rồi vác lên vai mà đi. Lễ Ăn Bánh Không Men, tức là chỉ ăn bánh nướng từ bột nhồi mà không được pha men, trong vòng bảy ngày, kể từ sau đêm của ngày Lễ Vượt Qua, là để kỷ niệm sự ra đi hối hả khỏi xứ Ai-cập của người Do-thái.

Bánh có men tượng trưng cho ách nô lệ đọa đầy của người Do-thái tại Ai-cập và bánh không men tượng trưng cho tình trạng được giải thoát khỏi đời sống cũ khổ đau nhọc nhằn.

Chất men còn biểu tượng cho lòng tham lam, ích kỷ và những tội lỗi trong đời sống của một người. Như một ít men nhưng có thể làm dậy cả đống bột lên, thì tội lỗi chính là nguyên nhân vùi dập cả đời người trong muôn vàn khổ đau chồng chất. Một chiếc bánh không có trộn men biểu tượng cho một đời sống được thanh tẩy, không còn vấn vương trong tội lỗi nữa, nhưng được đổ đầy với sự chân thật và tình yêu thương.

Cho đến ngày nay, trước ngày Lễ Vượt Qua và Lễ Ăn Bánh Không Men, người Do-thái vẫn thường dọn dẹp tẩy thanh nhà cửa từ trong ra ngoài thật chu đáo. Mọi nơi chốn, kể cả bàn ghế, giường tủ trong nhà được lau chùi cẩn thận; rồi họ lục soát, tìm kiếm và loại bỏ ra tất cả mọi chất men trong nhà. Những dụng cụ trong nhà bếp có dính líu với chất men đều được thanh tẩy bằng nước nóng.

Tuy vậy, sau mùa lễ, người ta lại ăn bánh có men trở lại như bình thường. Như vậy, không phải chiếc bánh không men có thể tẩy thanh những ô uế trong lòng người, nhưng đây chỉ là biểu tượng, để chỉ về Chúa Cứu Thế Giê-xu, là Đấng đã giáng sinh làm người, chết thế, đền nợ tội cho nhân loại, rồi phục sinh sống lại vinh hiển, ban phát quyền năng để thanh tẩy mọi mầm mống tội lỗi trong đời sống của những ai bằng lòng tin nhận Ngài làm Cứu Chúa của đời sống mình.

Cách đây khoảng 2000 năm, vài ngày trước một ngày Lễ Vượt Qua, người Do-thái từ khắp nơi đổ về kinh thành Giê-ru-sa-lem để tham dự ngày hội lớn truyền thống của họ. Đã từ lâu họ từng được nghe về con người Giê-xu, nên một đoàn dân rất đông, mà chỉ tính riêng số đàn ông đã lên tới 5000 người, đi theo vây quanh Ngài để được nghe giảng dạy và được chữa bệnh. Chính trong dịp này, Chúa Giê-xu đã làm phép lạ, dùng năm ổ bánh và hai con cá của một cậu bé, để hóa ra thật nhiều bánh và cá; cho cả đoàn dân đông ăn no nê mà vẫn còn thừa lại.

Qua phép lạ này, Chúa Giê-xu khẳng định: “Ta là bánh sống từ trời xuống. Ai ăn bánh nầy sẽ sống mãi” (Giăng 6:51)

Thật vậy, Ngài là Đấng thánh khiết đến từ Thiên Chúa, là con người hoàn toàn vô tội, là chiếc bánh không men được nhắc nhở trong khoảng 1500 năm trước đó qua Lễ Bánh Không Men của tuyển dân Do-thái.

Người Do-thái còn gọi “bánh không men” là “bánh khổ nạn”, để nhắc lại quá khứ khổ đau mà tổ tiên họ đã gánh chịu trong kiếp sống nô lệ đọa đầy tại Ai-cập năm xưa.

Chúa Cứu Thế Giê-xu là bánh không men từ trời, đã phải hứng chịu thay bao đau khổ vì tội lỗi của mỗi con người chúng ta.

Trong đêm trước khi bị bắt, Chúa Giê-xu dự bữa ăn tối cuối cùng với các môn đệ thân tín và Ngài có nói trước về sự hy sinh đau đớn của mình, như sách Lu-ca 22:19 có ghi lại rằng:

“Ngài lấy bánh mì, cảm tạ và bẻ ra trao cho các sứ đồ và nói rằng, “Đây là thân thể ta hy sinh cho các con. Hãy làm điều nầy để nhớ đến ta.”

Ngay đêm đó, Ngài bị bắt nộp, rồi bị tra hỏi, bị tra tấn đánh đập dã man, bị giễu cợt, bị đóng đinh và bị treo lên cây thập tự cho đến chết.

Chúa Cứu Thế Giê-xu chính là Chiên Con đến từ trời của Lễ Vượt Qua, bị đóng đinh và bị đổ huyết, để xóa tội cho bất kỳ ai bằng lòng tin nhận sự chết thế của Ngài, để giúp người đó vượt qua được sự đoán xét kinh khiếp của Đấng Tối Cao.

Chúa Giê-xu trút hơi thở cuối cùng vào ngày thứ mười bốn của tháng, là đúng vào ngày Lễ Vượt Qua treo như truyền thống của người Do-thái.

Bạn hữu đã đem Ngài xuống cây thập tự, khâm liệm bằng vải gai và an táng trong một ngôi mộ đục trong đá vào lúc chiều tối, tức là lúc bắt đầu ngày thứ mười lăm của tháng, cũng là ngày người Do-thái bắt đầu Lễ Ăn Bánh Không Men.

Con Một Thiên Chúa, Chiếc Bánh Không Men đến từ trời, Đấng không hề biết đến tội lỗi, đã phải tan vỡ để hứng chịu và đón nhận những men tội lỗi của loài người, để cất đi nguyên nhân của tất cả những khổ đau, muộn phiền, tan vỡ, chia lìa, bệnh tật trong mỗi chúng ta. Chúa Cứu Thế Giê-xu đã đón nhận tất cả những men cay đắng đó trong thân thể bị tra tấn bầm dập méo mó của Ngài và đem chôn tất cả xuống nơi mộ sâu.

Quý thính giả thân mến,

Chẳng ai do tu tập mà có thể trở nên hoàn hảo trước mặt Đấng Tạo Hóa, nhưng một người được xem là vô tội chỉ duy nhờ tin vào sự đổ huyết tha tội của Chúa Giê-xu.

Chẳng ai có thể nhờ ý chí dễ hao mòn của bản thân mình để có thể luôn luôn chiến thắng sức mạnh to lớn của mọi cám dỗ, nhưng chỉ duy nhờ vào quyền năng của Chúa Cứu Thế Giê-xu để thanh tẩy mọi men tội lỗi ra khỏi đời sống.

Ước mong quý vị sớm tin nhận Chúa Giê-xu để tội lỗi mình được tha, mọi vi phạm mình được xóa, và để cho Ngài thanh tẩy và tái tạo mỗi chúng ta, sẵn sàng để bước vào nơi phước hạnh muôn đời, như Kinh Thánh, sách II Cô-rinh-tô 5:17-18 có tuyên bố:

“Ai ở trong Chúa Cứu Thế là con người mới: cuộc đời cũ đã qua, nhường chỗ cho đời sống hoàn toàn đổi mới. Tất cả cuộc đổi mới đều do Thượng Đế thực hiện”.

Thân chào quý vị và các bạn.