Tùng Tri

PreviousKính thưa quý thính giả,

Đấng Tạo Hóa dựng nên con người cho các mối quan hệ; đầu tiên là mối liên hệ giữa con người với Ngài và sau đó là mối quan hệ giữa con người với nhau.

Kinh Thánh, là lời của Thiên Chúa ban cho con người, có ghi chép thật nhiều các luật lệ và điều răn; tất cả không ngoài mục đích nào khác, nhưng chỉ để hướng dẫn loài người biết cách xây đắp mối quan hệ tốt đẹp với Đấng tạo dựng ra mình, cũng như xây đắp mối quan hệ yêu thương với những người chung quanh mình.

Đấng Tạo Hóa sử dụng hình ảnh của những mối quan hệ giữa con người với nhau để minh họa về mối quan hệ mà Ngài khát khao muốn được xây dựng với mỗi chúng ta, là tạo vật dấu yêu nhất của Ngài.

Như trong mối quan hệ cha con ruột thịt, người cha luôn thương yêu con cái mình vô điều kiện, luôn kiếm cách chu cấp, bảo bọc che chở con mình, thì cũng như vậy, Chúa Giê-xu có nói: “Hãy xem loài chim trời, chúng chẳng gieo, chẳng gặt, cũng chẳng tồn kho tích trữ, nhưng Cha các con ở trên trời vẫn nuôi chúng. Các con không quý hơn loài chim sao?” (Ma-thi-ơ 6:26). Hay người cha vì thương con mà hết lòng dạy dỗ con mình đường ngay lẽ thật, thì trong sách Châm Ngôn 3:12 có chép: “Vì Chúa khiển trách người Ngài thương, như cha đối với con thân yêu của mình”.

Như trong mối quan hệ vợ chồng, người chồng dấn thân trọn vẹn vì mọi nhu cầu lợi ích của vợ mình, thì Thiên Chúa có phán với loài người: “Ta sẽ cưới con cho Ta đời đời, Ta sẽ cưới con cho Ta, và trả giá cô dâu bằng sự công bình, chính trực, lòng nhân từ, và thương xót” (Ô-sê 2:19)

Như trong tình bạn thân thiết, không còn phân biệt địa vị xã hội cao thấp hay tình trạng giàu nghèo, nhưng bạn thiết tin cậy nhau để chia sẻ mọi nỗi niềm, mọi ước mơ dự định cho nhau, thì Thi Thiên 25:14 có chép: “Chúa kết bạn với người tin kính; lời giao ước Chúa cho biết rõ”.

Thật vậy, công trình sáng tạo của Đấng Tạo Hóa thật quá đỗi kỳ diệu loài người, nhưng lòng ao ước của Đấng Tối Cao muốn được quan hệ gần gũi với mỗi chúng ta, còn vô cùng lạ lùng và kỳ diệu hơn công trình sáng tạo của Ngài nữa, đến nỗi vua Đa-vít phải thốt lên lời kinh ngạc rằng:

“Khi con ngước mắt nhìn trời xanh, thưởng ngoạn công trình Chúa sáng tạo, tinh tú, mặt trời và mặt trăng.
Con cũng không thể nào hiểu thấu, thế nhân là gì mà Chúa bận tâm? Tại sao Ngài đến viếng thăm con người?”
(Thi Thiên 8:3-4)

Khi A-đam và Ê-va là thủy tổ của loài người, trong vườn Ê-đen năm xưa, đã bất tuân mạng lệnh của Thiên Chúa, hái trái Ngài cấm để ăn, bày tỏ thái độ thiếu tin cậy hoàn toàn nơi Đấng Tối Cao, hai con người đầu tiên này đã mở cánh cửa để tội lỗi tràn vào dòng lịch sử của nhân loại, từ lúc sáng thế cho đến tận ngày nay, dẫn đến bao hệ quả khổ đau triền miên trong đời sống mỗi người.

Tội lỗi chia cách loài người và Đấng tạo dựng ra mình. Tội lỗi chen vào hủy hoại mọi mối quan hệ giữa con người với nhau, giữa cha mẹ con cái, giữa vợ với chồng, giữa bạn thân xóm giềng với nhau, giữa dân này với dân kia, giữa quốc gia này với quốc gia nọ.

Theo đúng luật công bình, vì có tội với Đấng Tạo Hóa nên ai cũng phải chết. Đầu tiên là cái chết về thân xác, tiếp theo là bị đoán xét để dẫn đến cái chết thứ hai, khi linh hồn phải xa cách vĩnh viễn với Đấng tạo dựng ra mình để bị ném vào nơi đau khổ đời đời.

Vì thấy loài người bất lực trong ách nô lệ của tội lỗi và vì không muốn thấy bất kỳ ai bị chia cách và diệt vong vĩnh viễn, cho nên cách đây hơn 2000 năm, Thiên Chúa Ngôi Hai cách đã tự nguyện giáng trần, sinh ra làm một con người mang tên Giê-xu, để thực thi chương trình cứu chuộc nhân loại trở về với Đấng Tạo Hóa.

Chúa Cứu Thế Giê-xu giáng sinh làm người để rồi phải chịu chết, lãnh trọn món nợ tội thế cho nhân loại

Ngài bị các nhà lãnh đạo Do-thái giáo đương thời ganh ghét, lập mưu để bắt, để tra tấn hạch hỏi. Cuối cùng họ mượn tay nhà cầm quyền La-mã để xử tử, đóng đinh và treo Ngài lên cây thập tự.

Trên cây gỗ năm xưa, Chúa Cứu Thế Giê-xu, hay chính là Con Một Thiên Chúa trong thân xác con người, đã bị hành hình cho đến chết, hông bị đâm khiến máu tuôn tràn, để làm của lễ chuộc tội thay cho loài người.

Để bất kỳ ai nhận ra mình có tội với Đấng Tạo Hóa, biết ăn năn và bằng lòng tin nhận vào sự chết thế đó của Con Trời, thì dòng huyết vô tội của Chúa Cứu Thế Giê-xu sẽ xóa sạch mọi tội lỗi và vi phạm của người đó, khiến người đó được xem là vô tội, được tha bỗng, không còn bị đoán phạt với bản án chết nữa, nhưng được khôi phục lại mối quan hệ với Đấng Tối Cao, như Kinh Thánh có tuyên bố:

“Đấng Cứu Thế đã chịu khổ vì tội lỗi một lần đủ cả. Ngài là Đấng công chính chịu khổ thay cho những kẻ bất chính, để Ngài có thể đem anh chị em đến với Đức Chúa Trời” (I Phi-e-rơ 3:18)

Quý thính giả thân mến

Sau khi Chúa Cứu Thế Giê-xu bị đóng đinh, bị treo trên cây thập tự và trút hơi thở cuối cùng, thì các bạn hữu của Ngài xin phép quan tổng trấn La-mã để được hạ thi hài của Ngài xuống, khâm liệm bằng một cây vải gai mới, rồi đem táng trong huyệt đá mới đục trong sườn núi. Một hòn đá lớn được lăn để chận trước cửa mộ

Những nhà lãnh đạo Do-thái giáo cùng các luật gia âm mưu giết Ngài, mặc dù tận mắt chứng kiến Ngài đã chết trên cây thập tự, xác được đem xuống và được khâm liệm, được an táng vào huyệt đá, nhưng họ vẫn chưa hoàn toàn an tâm, đến nỗi họ phải đến xin quan tổng trấn La-mã cho phép được niêm phong tảng đá lớn chận cửa mộ, cũng như đặt lính canh gác ngôi mộ cẩn mật ngày và đêm.

Các nhà lãnh đạo Do-thái giáo lo lắng điều gì, đến nỗi giờ đây Chúa Giê-xu đã bị chết và bị chôn, mà họ còn phải xin cắt lính La-mã chuyên nghiệp canh giữ ngôi mộ?

Kinh Thánh, sách Ma-thi-ơ 27:63-66 có tường thuật lời họ van nài cùng quan tổng trấn người La-mã tên là Phi-lát như sau:

“Chúng tôi nhớ khi còn sống tên lừa bịp này đã nói: ‘Sau ba ngày tôi sẽ sống lại.’ Để đề phòng mưu gian, xin tổng trấn ra lệnh canh gác mộ nó thật nghiêm nhặt suốt ba ngày, như thế đồ đệ nó không thể đánh cắp xác nó rồi phao tin rằng nó sống lại. Nếu mưu gian ấy được thành, việc dối gạt này sẽ tai hại hơn lần trước.” Phi-lát đáp: “Các anh có lính canh, cứ việc canh gác cho cẩn mật!” Họ liền niêm phong tảng đá và đặt lính canh gác ngôi mộ.”

Như vậy, các nhà lãnh đạo Do-thái giáo vô cùng lo lắng khi nhớ lại rằng, khi còn sống, con người mang tên Giê-xu đã nhiều lần tuyên bố rằng, sau khi chết Ngài sẽ sống lại.

Mà thật vậy, như sách Ma-thi-ơ 17:22-23 có ghi lại rằng: “Một hôm, ở xứ Ga-li-lê, Chúa Giê-xu báo trước cho các môn đệ: “Ta sẽ bị phản bội, nộp vào tay người ta, họ sẽ giết Ta, nhưng ba ngày sau, Ta sẽ sống lại.”

Hay như trong một dịp khác, Chúa Giê-xu có dùng hình ảnh của một tiên tri tên là Giô-na, là người đã bị nuốt vào trong bụng cá lớn ba ngày ba đêm rồi được cá nhả ra, để nói trước về sự chết và sự sống của Ngài, như sách Ma-thi-ơ 12:40 có ghi lời Ngài tuyên bố với các nhà lãnh đạo Do-thái giáo rằng: “Giô-na ở trong bụng con cá lớn ba ngày ba đêm; cũng thế Con Người sẽ ở trong lòng đất ba ngày ba đêm”.

Chúa Cứu Thế Giê-xu đã bị chết y như lời Ngài tiên tri về cái chết của chính mình, rồi bị chôn vào mộ.

Ngôi mộ được canh gác cẩn thận ngày và đêm. Như vậy, lời tiên tri về sự phục sinh của Chúa Cứu Thế Giê-xu đã được ứng nghiệm ra sao?

Con Đường Hảo Vọng

Kính thưa quý thính giả,

Tất cả mọi lời nói của Chúa Cứu Thế Giê-xu đều là sự thật và tràn đầy chân lý.

Chúa Cứu Thế đã nói trước với các môn đệ và những người ganh ghét Ngài, về cái chết của Ngài và cách nào Ngài sẽ bị chết. Đúng y như lời, Ngài đã bị phản bội, bị bắt nộp, bị đóng đinh và bị treo lên cây thập tự.

Chúa Cứu Thế cũng nói trước với những người thân tín và những kẻ thù kiếm cách giết Ngài rằng, sau khi chết, ba ngày sau Ngài sẽ phục sinh sống lại. Đúng y như lời, sau ba ngày ba đêm, ngôi mộ đá trở nên trống không, xác Ngài không còn nằm ở đó nữa, bất chấp trước đó cửa mộ đã được lấp lại với một tảng đá lớn, được niêm phong và có lính La-mã chia phiên canh gác thật cẩn thận ngày và đêm.

Kinh Thánh, sách Ma-thi-ơ 28:1-7 có tường thuật về sự kiện phục sinh như sau:

“Sau ngày Sa-bát là ngày đầu tiên trong tuần. Sáng sớm hôm ấy Ma-ri Ma-đơ-len và một người đàn bà khác cũng tên Ma-ri đến thăm mộ. Thình lình có cơn động đất dữ dội. Một thiên sứ của Chúa từ trời xuống lăn tảng đá chận cửa mộ rồi ngồi lên trên. Hình dạng thiên sứ ấy sáng rực như chớp, áo trắng như tuyết. Những lính canh hoảng hốt và đứng lặng người như chết khi thấy thiên sứ.

Thiên sứ bảo các bà ấy rằng, “Đừng sợ! Tôi biết các chị đi tìm Chúa Giê-xu, Đấng bị đóng đinh. Ngài không có đây đâu. Ngài sống lại rồi như Ngài đã nói. Hãy đến xem chỗ xác Ngài nằm. Mấy chị hãy mau đi báo cùng các môn đệ Ngài rằng, ‘Ngài đã sống lại từ kẻ chết.”

Quý thính giả thân mến,

Ngôi mộ giữ xác Chúa Giê-xu đã trống và xác Ngài không còn nằm ở trong mộ nữa.

Giả sử các nhà lãnh đạo Do-thái giáo và các luật gia đã ăn cắp xác Ngài rồi đem đi giấu, chắc chắn họ sẽ đưa trưng xác Ngài ra, để chận đứng tin vui đang lan ra khắp kinh thành Giê-ru-sa-lerm rằng, Chúa Cứu Thế đã đắc thắng tử thần để sống lại.

Còn nếu các môn đệ của Chúa Giê-xu, sau khi thấy Ngài bị xử tử thật đau thương trên cây thập tự, họ còn đang sợ hãi trốn tránh, họ có đủ can đảm để đương đầu với toán lính La-mã chuyên nghiệp canh mộ, để ăn cắp xác Ngài không? Mà tại sao liền sau đó, từ sợ hãi trốn tránh, họ lại đột nhiên trở nên mạnh mẽ phi thường, đến nỗi không còn sợ bị đánh đập, tù đày hay chết chóc nữa, nhưng lại dám ra giữa công chúng để cao rao và làm chứng cho mọi người về tin vui phục sinh của Chúa Cứu Thế Giê-xu? Nếu họ ăn cắp được xác Ngài và đem đi dấu, nghĩa là họ biết chắc Ngài không hề phục sinh sống lại, chẳng lẽ họ chịu đánh đổi cả tánh mạng để rao báo một điều mà họ biết không phải là sự thật?

Còn bọn lính La-mã, không đời nào muốn dấu xác Ngài, vì làm như vậy họ chẳng khác nào tự đặt mình dưới hình phạt kỷ luật vì đã không chu toàn trách nhiệm.

Kinh Thánh ký thuật tiếp, Chúa Cứu Thế Giê-xu sau khi chết và sống lại, Ngài đã xuất hiện nhiều lần, có lần với chỉ một người, có lần với các môn đệ và có lần trước đám đông khoảng 500 người. Những lời tường thuật về sự xuất hiện của Chúa Cứu Thế Giê-xu được chép lại vào thời kỳ những nhân chứng đầu tiên này còn sống và do vậy những chi tiết phục sinh đã được nhiều người trong cuộc kiểm chứng.

Sau ba ngày và ba đêm bị chôn trong mộ đá, Chúa Giê-xu đã phục sinh sống lại từ cõi chết và xuất hiện với nhiều người trong vòng 40 ngày rồi Ngài thăng thiên về trời.

Từ thủ đô Giê-ru-sa-lem là nơi Chúa Giê-xu bị đóng đinh trên cây thập tự cách nay khoảng 2000 năm trước, tin vui về cửa âm phủ không thể cầm giữ được Ngài đã được lan rộng ra khắp nơi, trước hết đến các thành phố lớn thuộc đế quốc La-mã, cho đến Bắc Phi, Thổ Nhĩ Kỳ, biên giới nước Nga và cứ thế lan rộng mãi đến mọi chân trời của thế giới ngày nay.

Quý thính giả thân mến,

Vào thời kỳ Trung Cổ, giới thương gia và các nhà chính trị tại Âu Châu bàn luận và suy đoán thật nhiều rằng, chắc phải có một con đường biển xuất phát từ Âu Châu, đi vòng xuống phía cực nam của Phi Châu, rồi rẽ qua phía đông để đi đến miền đất “vàng” Ấn Độ, là nơi có nhiều tơ lụa dầu thơm quý giá, cũng như các loại gia vị hấp dẫn có một không hai trên thế gian. Chẳng một ai biết chắc, nhưng hầu như mọi người đều tin rằng, phải có một con đường biển như vậy. Nhiều người đã đi tàu từ Âu Châu xuống phía nam, rồi mạo hiểm đi vòng qua mũi cực nam của Phi Châu, nhưng tất cả đều thất bại, đến nỗi một thời người ta đặt tên cho mũi cực nam này là Mũi Bão Táp, vì nơi này đã đánh đắm thật nhiều tàu bè đi qua đó.

Tuy vậy, có một thủy thủ với ý chí kiên cường đã mạo hiểm và vượt qua được Mũi Bão Táp thành công, đi vào Ấn Độ Dương từ phía cực nam của Phi Châu. Hiện nay, tại Trung Quốc vẫn còn một bia kỷ niệm cho Vasco Da Gama, là nhà mạo hiểm đầu tiên đã khám phá ra lộ trình trên biển để đi từ Âu Châu qua Á Châu bằng cách đi vòng xuống phía cực nam của Phi Châu. Kể từ đó, người ta đã đổi tên Mũi Bão Táp thành Mũi Hảo Vọng, vì khám phá về hải trình mới qua nơi đây, đã mở ra một hy vọng lớn cho cả Âu Châu, ảnh hưởng thật tích cực trên kinh tế, văn hóa và chính trị của cả lục địa này vào thời đó.

Sự bí ẩn nằm sau cái chết của loài người cũng tương tự như vậy.

Trước khi Chúa Cứu Thế Giê-xu chết đi và sống lại, cái chết cũng giống như Mũi Bão Táp, là nơi đánh đắm cuộc đời của vô số con người. Trước khi Chúa Cứu Thế chết đi, xuống đến tận âm phủ, chiến thắng sự chết rồi sống lại trở về vinh quang, thì cái chết là bí mật to lớn nhất của con người, đem đến nỗi lo sợ kinh khiếp nhất cho mỗi một chúng ta khi phải đối diện với nó.

Nhưng sự phục sinh của Chúa Cứu Thế Giê-xu đã thay đổi tình huống, cũng giống như Mũi Bão Táp đã được đổi tên thành Mũi Hảo Vọng vậy.

Sự kiện phục sinh sống lại của Chúa Cứu Thế đã mở ra một con đường mới tràn đầy hy vọng cho cả nhân loại. Khi bạn và tôi biết mình có tội với Đấng Tạo Hóa, biết ăn năn và tin vào sự hy sinh chết thế của Ngài, thì dầu chúng ta có chết, nhưng không chết luôn, mà sẽ vượt qua được cửa âm phủ để phục sinh sống lại, để đón nhận và tận hưởng sự sống nơi phước hạnh đời đời, như chính Ngài có khẳng định:

“Chính Ta là sự sống lại và sự sống, người nào tin Ta, dù có chết, cũng sẽ sống” (Giăng 11:25)

Quý thính giả thân mến,

Sự phục sinh sống lại của Chúa Cứu Thế Giê-xu là một sự kiện lịch sử có thật.

Chúng ta không cần thêm một lý thuyết mới, một triết lý mới hay một tôn giáo mới; nhưng quan trọng hơn hết, bạn và tôi cần được phục hòa lại mối quan hệ với Đấng tạo dựng ra mình.

Chúa Cứu Thế Giê-xu vì yêu nên đã tình nguyện chết thay cho tất cả chúng ta trên cây thập tự. Ngài cũng đã sống lại, chỉ ra một con đường duy nhất đầy hy vọng, để bạn và tôi có thể làm hòa và trở lại với Đấng Tối Cao.

Ước mong quý vị bằng lòng tin nhận Chúa Cứu Thế Giê-xu để kinh nghiệm được sự tha tội hoàn toàn, cũng như sức sống phục sinh từ Ngài, ngay từ hôm nay cho đến đời đời.

Thân chào quý vị và các bạn.

Previous