Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Sau trận động đất vào tháng ba năm 2011 tại Nhật Bản, đội cứu hộ khởi sự đào bới những đống đổ nát của các căn nhà, và họ thấy một thiếu phụ bên kia bức tường. Với hy vọng rằng nàng còn sống, đội trưởng đội cứu hộ đã cố gắng luồn tay mình qua một khe nứt nhỏ trên bức tường để với tới thiếu phụ kia. Nhưng thiếu phụ đã chết, người lạnh cứng. Vì vậy cả đội bỏ đi nơi khác, và tiếp tục tìm kiếm những người sống sót ở tòa nhà đổ sập bên cạnh.

Nhưng không hiểu vì sao viên đội trưởng cảm thấy như bị một lực hút kéo anh ta quay trở lại ngôi nhà đổ nát đó, nơi có thi thể của thiếu phụ ấy. Anh thấy chị chết với một tư thế lạ lùng, như một người đang quỳ gối cầu nguyện. Lưng và đầu bị gạch đè. Thân hình chị nghiêng về phía trước, và hai tay chị đang đỡ lấy một vật gì đó. Viên đội trưởng cẩn thận quỳ xuống và cố luồn tay qua khe hẹp để tìm kiếm ở khoảng không nhỏ bên dưới thi thể của thiếu phụ ấy. Và anh reo lên cả lòng sung sướng: "Một đứa bé! Có một đứa bé! Cháu vẫn còn sống".

Cả đội trở lại làm việc, họ cẩn thận dỡ bỏ những gạch vụn xung quanh người phụ nữ và đem cậu bé 3 tháng tuổi được bọc trong một chiếc mền bên dưới thi thể mẹ cháu ra. Mọi người đều cảm động vì biết rõ rằng người mẹ nầy đã hy sinh để cứu con mình. Lúc ngôi nhà bị sập, người mẹ nầy lấy thân mình làm tấm chắn bảo vệ con trai. Cậu bé vẫn còn say ngủ, ngủ an bình trong vòng tay mẹ khi đội giải cứu nhấc bé lên. Vị bác sĩ nhanh chóng khám sức khỏe cho cậu bé. Sau khi mở tấm chăn ra, ông thấy một điện thoại di động bên trong với một tin nhắn trên màn hình: "Nếu được sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con!" Chiếc điện thoại di động đã được truyền từ tay người này sang tay người khác. Tất cả những ai đã đọc mẫu tin đó đều không ngăn nổi dòng nước mắt.

Qua câu chuyện thương tâm nầy, chúng ta thấy tình yêu của mẹ thật bao la, sự hy sinh của mẹ thật cao cả không bút mực nào có thể diễn tả hết.

Mẹ chẳng những là người sanh ra ta mà cũng là y tá chăm sóc ta, bác sĩ trị liệu ta, nhà tâm lý giải quyết những nan đề trong đời sống của ta, là người vấn kế, cho ta những lời khuyên giá trị, là vị thuyền trưởng lèo lái cuộc đời ta, là nhà dìu dắt đưa ta đi qua những chặng đường đời đầy chông gai trắc trở và điều cao quý hơn hết nơi người là đức hy sinh.

Có một người mẹ khác cũng đã liều mình để cứu con. Người này có đứa con đang học tiểu học. Một ngày kia con của bà đã không che đậy nỗi lo lắng sợ hãi khi nhà trường mời bà tham dự buổi họp phụ huynh đầu tiên ở trường tiểu học. Điều con bà sợ hãi lo âu trước đây đã thành sự thật, là vì cậu không muốn cô giáo và các bạn nhìn thấy khuôn mặt xấu xí của mẹ. Cậu rất xấu hổ về khuôn mặt của mẹ mình. Dù mẹ cậu là phụ nữ đẹp, nhưng trên mặt của bà lại có một vết sẹo lớn, che cả má bên phải, và cậu chưa bao giờ hỏi mẹ là tại sao mẹ lại có vết sẹo lớn như vậy.

Khi mẹ bước vào lớp, cậu cảm thấy xấu hổ nên đi vào một góc ẩn mặt. Sau thời gian trò chuyện với mẹ, cô giáo hỏi vì sao trên khuôn mặt bà lại có vết sẹo đó. Mẹ cậu cho biết là lúc cậu còn bé, đang khi cậu ở trong phòng thì nhà bà bị cháy. Mọi người đều sợ không dám vào, vì ngọn lửa bốc lên quá cao, nhưng mẹ cậu bất chấp nguy hiểm chạy vào cứu cậu. Vừa lúc đó cây xà ngang từ trên trần nhà rơi xuống, mẹ cậu vội vàng lấy mình bảo vệ con, và bà bị ngất xỉu. Nhưng lính cứu hỏa vào đến kịp thời và cứu được cả mẹ lẫn con. Bà sờ lên vết sẹo nói: "Dầu vết sẹo này không chữa được nữa, nhưng cho tới ngày hôm nay, tôi chưa hề hối tiếc về điều mình đã làm!"

Đến đây, cậu bé chạy ra khỏi chỗ nấp, đi về phía mẹ, nước mắt lưng tròng. Cậu bé ôm lấy mẹ và cảm nhận được sự hy sinh của mẹ dành cho mình. Cậu bé nắm chặt tay mẹ suốt cả ngày hôm đó.

Thánh Kinh cũng ký thuật lại đức hy sinh của một bà mẹ Do Thái khi vua Ai-cập ra sắc lệnh giết hết các bé trai nhỏ: "Thuở ấy có một chàng trai và một cô gái thuộc đại tộc Lê-vi kết nghĩa vợ chồng. Họ sinh được một con trai. Thấy con mình khôi ngô tuấn tú, người mẹ đem giấu đi suốt ba tháng. Đến khi không thể giấu lâu hơn nữa, người mẹ lấy một cái thúng, đem trát nhựa thông cho khỏi ngấm nước, đặt đứa bé nằm bên trong, rồi đem thúng thả bên bờ sông, trong đám lau sậy. Chị đứa bé đứng xa xa để trông chừng." (Xuất Ê-díp-tô Ký 2:1-4) Thánh Kinh cho biết sau đó, công chúa Ai-cập đã vớt đứa bé lên, nhận làm con. Một điều kỳ diệu Chúa đã làm là cô công chúa đã nhờ chính người mẹ ruột của cậu bé nuôi đứa bé nầy. Cô công chúa trả tiền công và mọi chi phí cho bà mẹ nầy. Công chúa không ngờ rằng người vú nuôi chính là mẹ ruột của bé trai. Công chúa đặt tên cho cậu bé là Môi-se, trong tiếng Ai-cập nghĩa là được cứu khỏi nước.

Trước đó người Do Thái dầu định cư trong đất người là nước Ai-cập, nhưng họ được người bản xứ tôn trọng, quý mến, vì mấy trăm năm trước, cha ông của người Do Thái là Giô-sép, làm thủ tướng Ai-cập đã giải cứu đế quốc nầy khỏi nạn đói kinh khiếp. Nhưng sau nầy có một vua mới lên trị vì đế quốc nầy, không biết Giô-sép là ai, nhà vua sợ rằng dân Do Thái hùng mạnh khi gặp thời cơ sẽ đánh lại họ. Cho nên nhà vua ra lệnh cưỡng bách dân Do Thái, bắt họ làm việc khổ sai, ra lịnh các bà đỡ giết trẻ sơ sinh trai, nhưng vì kính sợ Chúa, các bà đã không làm theo lệnh vua. Nhà vua dùng biện pháp khác là quăng các con trai vừa sinh xuống sông Nin, còn con gái thì để cho sống. Tất cả các bà mẹ đều phải tuân theo lệnh vua, nhưng chỉ có người mẹ nầy đã nhất quyết bảo vệ con. Để con trẻ được sống còn, bà mẹ nầy phải trả một giá rất đắt. Bởi tình yêu và sự cản đảm của bà mẹ nầy, mà dân Do Thái có một lãnh tụ vĩ đại Môi-se, người đã đưa toàn dân ra khỏi cảnh nô lệ trở về vùng Đất Hứa là nước Do Thái ngày nay.

Bà Erma Bombeck, người đã viết nhiều bài vở về đề tài mẹ, có lần đã viết: "Nhiệm vụ đầu tiên của mẹ là sinh con, nhiệm vụ khó nhất của mẹ là bảo vệ con khỏi những cơn bão của cuộc đời."

Chẳng những mẹ phải bảo vệ con khỏi cảnh hiểm nguy, mẹ còn nâng đỡ con trên mọi nẻo đi của cuộc đời. Một bà mẹ khác trong Thánh Kinh là bà An-ne sống nhiều năm trong sự son sẻ. Bà tha thiết cầu xin Đức Chúa Trời ban cho mình một đứa con và bà hứa dâng con mình cho Chúa, để con phục vụ Chúa trọn đời. Bà kiên nhẫn chờ đợi với lòng tin chắc. Sau đó Chúa đã nghe lời cầu xin của bà, cho bà một đứa con.

Có vị truyền đạo kia thuật lại rằng, khi ông quyết định đến viện Thần Học để được đào tạo trở thành nhà truyền đạo cho Chúa, thoạt đầu cả gia đình đều chống đối. Nhưng sau đó mẹ ông đã hết lòng nâng đỡ, bà phải giữ trẻ, trông coi hai đứa, để có đủ tiền trả học phí cho ông.

Người mẹ luôn muốn con cái mình được học tới nơi tới chốn, được công thành danh toại. Chính vì thế mà cô giáo đầu tiên trong cuộc đời của con chính là mẹ.

Lãnh tụ Môi-se nhắc nhở dân sự của ông rằng: "Nếu đồng bào, con cháu đồng bào suốt đời kính sợ Đức Chúa Trơi Hằng Hữu, tuyệt đối tuân hành luật lệ Ngài, thì đồng bào sẽ được sống lâu. Vậy, xin đồng bào lắng tai nghe kỹ các luật lệ Ngài và thận trọng tuân hành; nhờ đó, đồng bào sẽ được thịnh vượng, may mắn, dân số gia tăng nhanh chóng trong vùng đất phì nhiêu, đúng như Chúa Hằng Hữu, Đức Chúa Trời của tổ tiên đã hứa. Xin đồng bào lắng nghe đây: Chỉ có một mình Chúa Hằng Hữu là Đức Chúa Trời chúng ta mà thôi. Phải hết lòng, hết linh hồn, hết sức yêu kính Chúa Hằng Hữu, Đức Chúa Trời mình. Phải ghi lòng tạc dạ những lời tôi truyền cho đồng bào hôm nay. Cũng phải ân cần dạy dỗ những lời này cho con cái mình khi ở nhà, lúc ra ngoài, khi đi ngủ, lúc thức dậy. Buộc những lời ấy vào tay mình, đeo trên trán mình, ghi những lời ấy trên cột nhà và trước cổng." (Phục Truyền 6:2-9)

Trong lời của khuyên triết gia Paul với đứa con tinh thần là Ti-mô-thê, Paul cho biết sự khôn ngoan đến từ Lời Chúa: "Con cứ tiếp tục thực hành những điều đã học tập và tin nhận vì con biết Ai đã dạy con. Từ tuổi ấu thơ, con biết Thánh Kinh có năng lực đào tạo con nên người khôn ngoan để tiếp nhận ân cứu rỗi do đức tin nơi Chúa Cứu Thế Giê-xu. Cả Thánh Kinh đều được Thượng Đế cảm ứng, có ích cho việc dạy dỗ, khiển trách, sửa trị, đào luyện con người theo sự công chính. Nhờ đó, người của Đức Chúa Trời được thành thục, có khả năng làm mọi việc lành." (2 Ti-mô-thê 1:15-16)

Thưa quý vị,

Nhân ngày nhớ ơn mẹ, ước mong quý vị thấy được nỗi lòng của mẹ. Hãy nhớ ơn mẹ mình là người đã hết lòng yêu thương, chăm sóc, bảo vệ, nâng đỡ, khuyên dạy chúng ta. Đồng thời ta cũng nhớ đến ơn của Đức Chúa Trời là Cha, Ngài là Đấng chăm sóc bảo vệ, che chở ban ơn. Hơn thế nữa Ngài cũng đã vì yêu chúng ta, nên đã sai Con Ngài là Chúa Jesus giáng thế làm người, mang bản án phạt thay cho chúng ta. Nhưng có bao nhiêu người nhận biết điều nầy? Có lần Chúa Jesus đã than lên rằng: “Giê-ru-sa-lem! Giê-ru-sa-lem! Thủ đô đã giết các nhà tiên tri, và ném đá sát hại các sứ giả của Đức Chúa Trời! Đã bao lần Ta muốn tập họp các con như gà mẹ túc con về ấp ủ dưới cánh, nhưng chẳng ai nghe.” (Ma-thi-ơ 23:37)

Chúa yêu quý vị, Chúa đã giáng trần vì quý vị. Sự chăm sóc, giải cứu và bảo vệ của Chúa hơn cả người mẹ. Hiện nay Chúa cũng đang chờ đợi quý vị như gà mẹ chờ con, túc con về ấp ủ dưới cánh. Rất mong quý vị đến với Chúa, tiếp nhận Ngài vào tâm hồn, làm chủ đời sống mình ngay giờ nầy.

Kính chào quý vị và các bạn.