Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Là một người mẹ đi làm toàn thời gian và có ba đứa con, tôi có thể cho là mình thấu hiểu được phần nào những áp lực và sự bận rộn mà một người mẹ trong gia đình thường xuyên đối diện. Chăm sóc các con và gia đình là điều mà đa số mọi người trong xã hội đều cho là người phụ nữ đương nhiên phải chu toàn và dành mọi ưu tiên cho nó vì họ là vợ, là mẹ. Thế nhưng hoàn tất một cách xuất sắc những công việc được giao phó tại sở làm cũng là điều mà giới chủ nhân đòi hỏi nơi nhân viên của mình, bất kể người ấy là nam hay nữ, có gia đình, có con hay còn độc thân.

Có lẽ quý thính giả cũng đồng ý rằng người mẹ đi làm thường bị chi phối bởi các bổn phận và vai trò khác nhau trong cùng một ngày, và thường xuyên chịu nhiều áp lực cả về mặt tâm lý lẫn thể lực hơn những người mẹ chỉ ở nhà chăm sóc con. Nếu sống chung với cha mẹ và có thể nhận được sự giúp đỡ của cha mẹ trong việc chăm sóc nhà cửa hay đưa rước các con đi học, thì gánh nặng của người mẹ phần nào cũng được vơi đi. Và nếu có một người phối ngẫu vui lòng chia sẻ bớt gánh nặng gia đình và giúp chăm sóc con thì thật là một phước hạnh cho người vợ. Nếu không, người phụ nữ ấy phải chịu nhiều áp lực rất lớn từ nhiều phía.

Một đứa con bị cảm và cô phải ở nhà vài ngày ư? Thế nhưng bản báo cáo tài chánh cuối năm đang cần được hoàn tất trong hai ngày nữa. Hoặc là project của cô đang có vài trục trặc và phải sửa chữa gấp để giao cho khách hàng đúng thời hạn, nếu không, công ty phải trả tiền phạt và không được ký hợp đồng mới với họ cho lần tới... Thế là sau khi kèo nài và sắp xếp với cấp trên, người nữ nhân viên ấy được cho phép làm việc ở nhà để vừa hoàn tất công tác đúng hạn, vừa có thì giờ chăm sóc đứa con bị bệnh. Khi đứa nhỏ đã chịu ăn uống chút đỉnh, uống thuốc đúng giờ và chỉ ngủ thiếp sau nửa tiếng đồng hồ được mẹ dịu dàng ru ngủ rồi đặt vào giường, thì người mẹ ấy lại vội vàng quay trở lại bàn làm việc để miệt mài với công việc phải làm, cho dù lúc ấy chiếc đồng hồ trên tường đã chỉ vào con số hai giờ sáng. Đó là hình ảnh của người nữ nhân viên được phép "working from home for two days", nghĩa là được làm việc tại nhà trong hai ngày!

Giờ đây hồi tưởng lại những năm tháng khi mà các con còn thơ dại, nhiều khi những khó khăn trong đời sống hôn nhân, việc chăm sóc và nuôi dạy con cùng công việc làm chất chồng khiến tôi bối rối, lo sợ thấy mình khó có khả năng hoàn tất mọi vai trò và vượt qua được các thử thách. Tôi thấy mình đôi khi trốn vào phòng tắm để khóc vì mệt mỏi, lo lắng và tủi thân bởi những áp lực quá lớn của cuộc sống gia đình cùng việc phải nỗ lực để chứng minh khả năng vượt trội, không chỉ để giữ vững công việc làm mà còn vì sự thăng tiến nghề nghiệp trong công ty. Những giọt nước mắt dấu kín và thầm lặng ấy chẳng giải quyết được một gánh nặng nào cho tôi, nhưng chúng làm nhẹ lòng và vơi đi phần nào những nỗi niềm không nói được thành lời và chẳng chia sẻ được với ai... Tôi có thể khẳng định rằng nước mắt là một tặng phẩm tuyệt vời của Chúa vì sau khi khóc và dâng trình những nan đề của mình lên Chúa, tôi lại có thể đứng vững và sẵn sàng cho một ngày mới, lòng tràn ngập tình yêu dành cho các con và gia đình, không còn than thân trách phận nhưng vui lòng tiếp tục dấn thân vào tương lai.

Cũng bởi vì thì giờ eo hẹp và công việc quá nhiều, đôi khi người mẹ khó lòng dành trọn tâm trí cho con hay chăm chú lắng nghe con khi chúng quấn quít bên mình với đủ thứ thắc mắc hay kể lể những câu chuyện có thể liệt kê vào loại chuyện tào lao của trẻ con. Về điều này, tôi có thể quả quyết rằng nhiều bà mẹ khác sẽ đồng ý với tôi. Thế nhưng, câu chuyện ngắn với tựa đề CÁI NGÀY MẸ QUÁ BẬN RỘN của Cindy Ladage được đăng trong quyển "CHICKEN SOUP FOR THE MOTHER'S SOUL" mà tôi có dịp đọc đã làm cho tôi thức tỉnh. Tôi xin mạn phép tác giả để phóng tác lại như sau:

CÁI NGÀY MẸ QUÁ BẬN RỘN

Trên đường đang lái xe về nhà, trong đầu miên man sắp xếp các thứ tự trong ngày với một thời biểu vô cùng chặt chẽ cho mọi công việc, tôi chợt nghe Darla, con gái 7 tuổi đang ngồi trong xe, kêu vội vàng:

"Mẹ! Mẹ xem kìa!" Tay nó chỉ về phía trời cao, trên đó những con chim non đang lượn cánh. Tôi chỉ ậm ừ cho qua chuyện trong khi đầu óc không ngừng suy nghĩ và tính toán việc riêng của mình.

"Ờ, có chuyện gì vậy con?" Giây lát sau tôi hỏi Darla khi thấy nó im lặng một cách dỗi hờn.

"Không, không có gì ạ". Rồi sau đó thì trong xe hoàn toàn im lặng. Thế nhưng tôi cũng chẳng quan tâm mấy vì đầu óc đang bị nhiều ý nghĩ về công việc xâm chiếm. Khi về gần đến nhà, tôi lái xe chầm chậm để Darla có thể đưa mắt theo dõi một con kangaroo vừa nhô đầu ra khỏi bụi cây rậm rạp rồi khuất liền sau đó. Thế nhưng nó đã hoàn toàn biến mất vào khóm cỏ cao. Tôi nhún vai nói: "Chắc là tối nay nó có nhiều việc phải làm. Nó không trở lại nữa đâu."

Tối hôm ấy, sau khi nấu bữa ăn tối rồi ăn chung với gia đình, cho Darla đi tắm, rồi cũng đến phiên tôi cũng được tắm rửa dưới vòi sen ấm áp. Và rồi sau vài cú điện thoại để sắp xếp công việc cùng những cuộc hẹn cho ngày mai và tuần sau, tôi mệt mỏi thấy rằng đã đến giờ con bé phải đi ngủ.

"Darla, đã tới giờ đi ngủ rồi đó con!" Con bé chạy ngang qua tôi để sửa soạn đi ngủ mà không nhìn tôi chút nào. Mệt mỏi, nhưng theo thói quen, tôi vào phòng con gái để hôn nó. Sau khi hai mẹ con cùng cầu nguyện ngắn và Darla nằm yên dưới lớp chăn ấm, tôi đã sẵn sàng bước ra khỏi phòng con để có chút thì giờ với chồng trước khi tôi phải gọi hai cú điện thoại viễn liên cho công việc.

Thế nhưng Darla lại lên tiếng: "Mẹ ơi, con quên chưa đưa cho mẹ cái này!" Sự kiên nhẫn của tôi dường như đã đến mức tột đỉnh. Tôi ngắt ngang: "Không, sáng mai con hãy đưa cho mẹ!" Thế nhưng Darla lắc đầu bướng bỉnh, rồi nó la lên: "Nhưng sáng mai mẹ cũng không có thì giờ. Sáng nào mẹ cũng bận đủ thứ chuyện và luôn vội vàng, hối thúc con phải nhanh lên."

Tim tôi đập hụt một nhịp vì đứa con gái 7 tuổi của tôi đã nói quá đúng. Vì vậy, tôi không dễ dàng chấp nhận rằng nó đúng, và thế là tôi càng cương quyết bắt nó phải ngủ ngay như một hành động thể hiện uy quyền của mình. "Sáng mai mẹ sẽ dành thì giờ để con có thể đưa cái đó cho mẹ. Còn bây giờ thì mẹ muốn con ngủ ngay đi."

Tôi có thể nói gì hơn? Nhiều lúc tôi đã cố gắng hết sức, nhưng thời gian cứ trôi tuột qua các kẽ tay như những hạt cát nhỏ trong chiếc đồng hồ cát mà tôi đặt trên bàn. Không bao giờ có đủ thì giờ cho mọi người và mọi việc. Không có đủ thì giờ cho con gái nhỏ, cho chồng tôi, cho gia đình hai bên, và chắc chắn là không có chút thì giờ nào tôi có thể để dành cho riêng mình.

Darla cũng không có vẻ chịu nhượng bộ khi tôi sử dụng uy quyền của một người mẹ. Nó đưa tay gạt mấy cọng tóc lòa xòa trên trán, mũi chun lại vì hờn dỗi, và la lớn: "Không, sáng mai mẹ cũng không có thì giờ. Giống như hôm nay vậy, lúc con kêu mẹ nhìn xem mấy con chim non đang tập bay, mẹ có nhìn đâu? Mẹ chẳng bao giờ để ý xem con đang nói gì với mẹ."

Tôi lặng người. Tim tôi lại đập hụt một nhịp nữa vì nó đang nói lên một sự thật khác. Một sự thật trần trụi, rõ ràng mà tôi, người mẹ của nó, không tìm được lời nói nào để biện hộ cho mình. Nhiều khi tôi chỉ giả vờ nghe con gái bi bô đủ chuyện, nhưng tâm trí lại đang tính toán cho những việc mình sắp làm... Tôi ngắt ngang: "Thôi, không nói nữa. Ngủ ngay đi!" Rồi tôi quay ra tắt đèn, đóng cửa.

Dù làm ra vẻ cương quyết như vậy, nhưng chỉ giây lát sau, hình ảnh của Darla và đôi mắt của nó khi nhìn tôi với vẻ mặt hờn dỗi lại không ngừng hiện ra trong tâm trí tôi khiến tôi phiền lòng. Tôi thấy viễn ảnh tương lai rằng con mình sẽ lớn rất nhanh mà hai mẹ con vẫn chưa bao giờ thật sự dành nhiều thì giờ cho nhau và bên nhau. Tôi cũng quên mất hai cuộc điện thoại viễn liên mình phải gọi để sắp xếp công việc. Giờ đây, tôi chỉ thấy một nỗi buồn xâm chiếm khi nhận thức được mình đã không dành cho đủ thì giờ cho con gái và đã chẳng chú ý lắng nghe những chuyện vặt vãnh của con.

Sự im lặng của tôi khiến nhà tôi ngạc nhiên. Anh hỏi: "Sao em như mất hồn vậy?" Tôi kể anh nghe mọi việc. Nhà tôi bảo: "Chắc con mình chưa ngủ đâu. Em lên xem nó thế nào đi."

Tôi mở hé cửa phòng đứa con gái nhỏ, và ánh đèn đường chiếu vào phòng cho phép tôi thấy nó đang nằm ngủ với một bàn tay nắm chặt thò ra ngoài chăn. Đến gần, tôi thấy trong bàn tay nhỏ bé của con là một nắm giấy vo tròn. Nhẹ nhàng và cẩn thận, tôi gỡ nắm giấy ra khỏi những ngón tay thon mềm để xem đầu dây mối nhợ khiến hai mẹ con giận dữ với nhau tối nay là cái gì.

Nước mắt nhanh chóng đong đầy đôi mắt tôi. Đây, cái nắm giấy bèo nhèo bị xé rách và vo nát, khi chắp nối lại đã hiện ra hình vẽ một trái tim thật lớn, sơn màu đỏ thắm với một bài thơ mang tựa đề:

TẠI SAO CON YÊU MẸ!

Dù có bận rộn đến đâu chăng nữa,
Và dù có làm việc vô cùng vất vả
Mẹ vẫn dành thì giờ để chơi với con
Con yêu mẹ thật nhiều, mẹ ơi
Bởi con biết rằng con là phần lớn nhất
Trong một ngày bận rộn của mẹ!

Những lời lẽ giản dị trong bài thơ này là những mũi tên đâm thấu tim tôi. Ở lứa tuổi mới lên bảy, con tôi đã viết những lời khôn ngoan để thức tỉnh một người mẹ!

Mười phút sau, tôi bưng vào phòng con gái một khay đựng hai ly sữa nóng và bánh mì nho nướng có trét bơ là thứ nó thích ăn. Khi tôi đánh thức con gái bằng một chiếc hôn nhẹ nhàng trên gò má ấm, tôi thấy tình mẫu tử dâng tràn tim mình. Đó là tình yêu cao quý, thắm thiết của một người mẹ dành cho con mà đôi lúc nó bị vùi lấp bởi những thời biểu cùng bổn phận và công việc chồng chất khiến cho người mẹ bối rối vì những giới hạn trong vai trò mình phải đảm nhiệm, vì thế mà đã quên biểu hiện nó một cách tốt nhất.

Con gái tôi thức giấc, đôi mi nó chớp nhẹ như cánh bướm đem lại cho tôi niềm vui của một mùa xuân tươi đẹp vừa trở về trong lòng. Nhìn cái khay đặt trên chiếc ghế bên cạnh giường, nó ngạc nhiên hỏi: "Cái gì vậy mẹ?"

"Cái này dành cho riêng con, vì con là phần lớn nhất trong một ngày bận rộn của mẹ, con gái yêu ạ."

Darla mỉm cười. Nó dang hai tay ôm cổ tôi, nép vào lòng tôi âu yếm. Giây lát sau, nó uống hết nửa ly sữa rồi hỏi: "Sáng mai con sẽ ăn bánh mì nho nướng được không hả mẹ?" "Dĩ nhiên rồi, cục cưng của mẹ!"

Darla nằm xuống rồi nhanh chóng tiếp tục giấc ngủ bị gián đoạn. Con tôi không hoàn toàn nhận thức được những thay đổi trong lòng mẹ nó, và sức mạnh của lời khẳng định đã thốt ra.

Kính thưa quý thính giả,

Tình yêu của người mẹ thật sâu sắc, nhưng Kinh Thánh lại cho thấy tình yêu của Chúa đối với con dân của Ngài lại còn sâu sắc hơn nhiều. Tiên tri Ê-sai đã được chính Đức Chúa Trời khải thị để viết nên những lời khắng định về tình yêu vững bền của Chúa như sau: "Một người đàn bà có thể quên con mình đang bú, Hay không thương xót con trai một (của) mình sao? Dù những người này có thể quên, Nhưng chính Ta sẽ không quên con." (Ê-sai 49:15) Câu Kinh Thánh này đã được nhiều người dùng trong các bài giảng hùng hồn về tình yêu vô biên và bền chặt của Chúa dành cho những người tin nhận Ngài. Là những người mẹ bận rộn trong cuộc sống, đôi lúc chúng ta có thể quên thể hiện tình yêu dành cho những đứa con trong gia đình, nhưng Chúa khẳng định Ngài luôn luôn nhớ đến những người con yêu của Ngài.

Ước mong quý thính giả mở lòng mình ra để tiếp nhận tình yêu vững bền của Chúa, Đấng Thành Tín trong lời hứa và yêu thương trong hành động. Ngài yêu chúng ta nhiều hơn bội phần tình yêu mà chúng ta dành cho con cái của mình.

Phát Thanh Hy Vọng xin kính chúc quý thính giả một ngày Từ Mẫu thật vui vẻ bên gia đình và bạn bè.