Một giáo sư người Mỹ làm giảng viên tại một viện đại học ở nước Ba Tây (Brazil) đã nhắc lại một kỷ niệm khó quên. Ông thuật lại rằng một ngày kia khi đang trên con đường đến trường đại học, ông cảm thấy có ai đó kéo quần mình, quay đầu lại, ông thấy một cậu bé độ 5 hay 6 tuổi với đôi mắt tròn đen và sáng trong khuôn mặt lem luốc bẩn thỉu. Cậu bé nhìn ông với lời van xin: “Thưa ông! Cho con bánh mì”. Khác với những lần trước, mỗi khi gặp trẻ ăn xin trên đường phố, mở lời van xin, ông thường phớt lờ, lạnh lùng bước đi, vì có nhiều trẻ ăn xin quá, nhưng không biết vì sao lần nầy ông lại dừng bước, rồi bảo cậu cùng đi với ông ta vào quán cà phê gần đó. Sau khi mua cho cậu một bánh kem và thức ăn khác mà cậu muốn, ông mua cho mình một tách cà phê, rồi bước ra khỏi tiệm, quên hẳn cậu bé. Nhưng khi ông đi được ít bước thì có người đụng vào lưng ông, quay nhìn lại, ông thấy cậu bé khi nãy. Cậu bé vẫn cầm ổ bánh kem và run run nói: “Con cám ơn ông!”. Vị giáo sư nầy cảm động vì lời cám ơn của cậu bé ăn xin đáng thương đó, trong khi đó có những trẻ ăn xin khác đã nhận tiền hay thức ăn ông cho nhưng chưa có em nào có lòng biết ơn như thế!
Tôi đập mạnh cái cào vào đống lá với cả lòng căm giận, khiến cho bụi và lá văng lên tung tóe. Ngừng lại một chút, tôi đảo mắt xem chung quanh cái sân vườn, kiểm coi mình đã làm được đến đâu rồi. Khi mua căn nhà này, tôi rất thích cái bóng râm dưới bóng cây sồi và cây maple thật cao lớn trong sân. Không biết tại sao hồi đó tôi lại không nhớ ra rằng, trước sau gì, cả một rừng lá từ hai cây này sẽ trút xuống, che kín cả thảm cỏ trước sân? Nhưng không chỉ cái chuyện dọn lá cây khiến tôi lại đâm ra nổi nóng như vậy. Tôi vừa nhận được một hung tin là người bạn của tôi đang lâm bịnh nặng, và tôi tức giận vì sao trên đời này, có người phải lãnh chịu khổ sở một cách bất công như vậy. Còn chồng tôi thì vì công việc làm ăn cần kíp nên phải đi xa, và tôi thật bực tức vì phải ở nhà một mình trơ trọi. Càng nghĩ đến những điều này khiến tôi càng muốn điên tiết lên, cho đến lúc không chịu được nữa, khiến tôi đập túi bụi vào lớp lá rụng đầy trong sân vườn. Tôi cần phải nghỉ một chút. Có thể một tách cà-phê nóng sẽ giúp tôi bình tâm trở lại.

Những Cái Thùng Thiếc Rỗng
Chúng ta ai cũng biết câu ngạn ngữ: “Thùng rỗng kêu to”. Mà đúng vậy, những cái thùng thiếc rỗng thường kêu to nhất!
Trong đời sống của một người, những lãnh vực không được “đổ đầy” ơn phước đã trở thành những cái thùng rỗng. Những cái thùng rỗng này khua vang chát chúa, đến nỗi át mất tiếng vang của những cái thùng đã được đổ đầy “chắc nịch” những ơn phước từ Trời. Khi điều này xảy ra, mọi suy nghĩ của người đó chỉ tập trung vào cái tiếng ồn ào của cái thùng thiếc rỗng. Kết quả là người đó đã không nhận ra những ơn phước khác đang tuôn tràn trong đời sống để bày tỏ lòng tri ân đến Thượng Đế.
Đôi khi chỉ một cái lon thiếc rỗng bé tí lại kêu to hơn một cái thùng to tổ bố chứa đầy bao phước hạnh.
Đây là lý do tại sao nhiều người chỉ cảm ơn Thiên Chúa khi gặt hái điều mình mong muốn nhưng thất bại trong việc bày tỏ thái độ biết ơn trong mọi hoàn cảnh.
Thậm chí nếu chúng ta không có được điều mình mong muốn để cảm tạ Thượng Đế, chúng ta vẫn luôn luôn có thật nhiều điều khác cần ghi nhớ, do vậy chúng ta nên bày tỏ lòng biết ơn Thiên Chúa trong mọi hoàn cảnh như sứ đồ Phao-lô nhắc nhở: “Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh. Anh em hãy làm như vậy, đó là điều Thiên Chúa muốn trong Chúa Cứu Thế Giê-xu” (1 Tê-sa-lô-ni-ca 5:18)
Chúng ta không nên để những điều bất như ý cướp mất sự thỏa lòng trong đời sống, nhưng luôn luôn cảm tạ vì ý muốn tốt lành của Ngài trong đời sống chúng ta.
Nếu chúng ta quan sát thật cẩn thận, lắng nghe thật chăm chú và xem xét thật tường tận, chúng ta sẽ khám phá rằng có nhiều chiếc thùng trong đời sống chúng ta đã được đổ thật đầy. Khi nhận ra được như vậy, chúng ta không còn kêu to chát chúa như những cái thùng rỗng nữa.
Có một y tá trẻ vừa mới ra trường, chăm sóc bệnh nhân đầu tiên là Eileen. Eileen mắc phải chứng bệnh rất nặng, chỉ nằm chờ chết, vì những mạch máu trong não cô đã bị vỡ ra. Nửa thân người cô đã mất cảm giác, dần dần toàn thân cô giống như khúc gỗ, rồi bị hôn mê. Các nhân viên bệnh viện mỗi ngày lật Eileen hai lần để truyền thức ăn lỏng vào bao tử. Việc làm nầy thật nhàm chán vì Eileen chẳng có một đáp ứng gì. Cô chẳng khác gì một tượng gỗ, không cử động hay tỏ ra hành động cám ơn nào! Trước khi chăm sóc Eileen, cô y tá trẻ được những y tá kinh nghiệm cho biết tình trạng của Eileen và việc mà cô phải làm.
Nhưng nữ y tá tập sự nầy quyết định là phải làm khác hơn với những gì các y tá của bệnh viện đó đã làm. Cô nói chuyện, hát, khích lệ Eileen, thậm chí tặng quà cho Eileen. Đến ngày Lễ Tạ Ơn, ngày trọng đại nhất của nước Mỹ và cũng là ngày quan trọng đối với những người biết ơn Đấng Tạo Hóa lòng về những ân lành Ngài dành cho họ, cô y tá này thay vì nghỉ phép, đã tình nguyện vào bệnh viên chăm sóc cho Eileen. Cô ta đến với Eileen đang bất động và nói rằng: “Chị Eileen ơi! Hôm nay là ngày rất trọng đại, ngày Lễ Tạ Ơn Đức Chúa Trời nhưng tôi không muốn xa chị. Chị biết Ngày Lễ Tạ Ơn nầy có ý nghĩa gì không?” Lúc đó tiếng điện thoại reo, cô ý tá nhắc chiếc điện thoại lên, nhưng khi quay đầu nhìn lại, cô vô cùng ngạc nhiên vì Eileen tỉnh dậy, nhìn cô với hai hàng nước mắt, chảy xuống làm ướt đẫm cả chiếc gối. Eileen lay động cả thân để bày tỏ lòng biết ơn người y tá trẻ đã tận tình chăm sóc một người chẳng hề có một đáp ứng gì, cảm ơn cô y tá đã hát những bài ca đầy khích lệ, với lời nói yêu thương, đầy hy vọng, nhất là nói đến Ơn Trời, Đấng sáng tạo và bảo tồn vạn vật, ban sự sống và chu cấp mọi vật thực cho loài người. Sau đó Eileen qua đời trong an bình với cả lòng biết ơn, biết ơn người y tá trẻ đã dành cho mình lòng ưu ái và sự chăm sóc đặc biệt.
Kính thưa quý thính giả,
Thái độ biết ơn là một điều tốt, một mỹ đức được tất cả mọi tôn giáo, mọi nền văn hóa, mọi dân tộc đều đề cao và khuyến khích mọi người nên làm.
Tục ngữ Việt có nhắc nhở: “Uống nước nhớ nguồn” hay “Ăn trái nhớ kẻ trồng cây” để nhắc nhở chúng ta phải nhớ ơn ông bà, cha mẹ là những người đi trước, hy sinh xây đắp tương lai tốt đẹp cho con cháu về sau.
Dân tộc Yoruba ở Phi Châu có câu ngạn ngữ: “Dầu cho dòng nước trôi đi xa đến đâu, nó vẫn không quên cội nguồn của nó”.
Nhà triết học La-mã Cicero có nói: “Một tấm lòng biết ơn không những chỉ là một đức hạnh tốt nhất, nhưng là mẹ sản sinh ra mọi đức hạnh khác”.
Phật Thích Ca có nhận định: “Một người cao quý thì để ý đến và biết ơn về những đặc ân mà người đó đã nhận từ người khác”.
Nhà xã hội học người Đức Georg Simmel khẳng định: “Lòng biết ơn là một điều đã ghi vào tâm khảm đạo đức của loài người.”
Kính thưa quý vị và các bạn,
Lịch sử nước Anh có ghi lại câu chuyện lý thú. Một gia đình quý tộc giàu có nước Anh đã đưa con về miền quê nghỉ mát. Trong khi nô đùa, cậu con trai nhỏ của họ trật chân, té nhào xuống vực nước sâu. Tất cả tưởng chừng như vô vọng, không còn phương cách nào cứu sống cậu bé sắp chết chìm. Nhưng rồi, từ xa khi nghe tiếng kêu thất thanh, một chú bé quê mùa lem luốc, con của một nông dân nghèo trong vùng đã chạy đến, nhảy xuống nước cứu vớt cậu bé lên. Nhà quý tộc vô cùng biết ơn cậu bé nhà nghèo. Thay vì chỉ nói lời cảm ơn với một ít tiền hậu tạ, ông ân cần hỏi cậu bé: "Khi lớn lên, cháu muốn làm gì?"
Cậu bé nhỏ nhẹ thưa: "Thưa ông, chắc cháu sẽ tiếp tục nghề làm ruộng của cha cháu".
Nhà quý tộc lại gạn hỏi thêm: "Thế cháu không còn ước mơ nào lớn hơn nữa sao?"
Cậu bé im lặng cúi đầu một lúc rồi mới trả lời: "Dạ thưa bác, nhà cháu nghèo thế này thì cháu còn biết ước mơ gì đây?"
Ông lại chân tình hỏi tiếp: "Nhưng bác muốn biết, nếu cháu được phép mơ ước thì cháu sẽ mơ ước điều gì?"
Lần này đứa bé đó mới thành thật đáp: "Thưa bác, cháu muốn được đi học, cháu muốn trở thành bác sĩ!"